Từ ngày 10/05/2022 truyensex.tv đổi sang tên miền mới: TruyenHeo.net (các tên miền trước đây: truyensex.tv truyentv.net truyensac.net truyensex.top)
Truyện người lớn » Truyện sex dài tập » Thiếu gia phong lưu – Quyển 1 » Phần 63

Thiếu gia phong lưu - Quyển 1

Phần 63

 – Hoàng tiên sinh không tin chúng tôi sao?

Lưu Mãnh lạnh lùng liếc Hoàng Phiêu Nhiên một cái, lỗ mũi hừ ra hai luồng khí lạnh, nhìn vẻ mặt buồn bực của Hoàng Phiêu Nhiên, ngạo nghễ nói:

– Kẻ hèn mọn này được cho là cấp bậc C – 1, đáp án này Hoàng tiên sinh có vừa lòng không?

Hoàng Dật Nhiên như con gà mổ thóc vội vàng gật đầu, sợ đắc tội loại cao nhân này, trong lòng lại ân cần thăm hỏi phụ nữ cả nhà tên này mấy trăm lần.

Giống như có chút kính sợ Hứa Quy Lâm, Lưu Mãnh lại bổ sung một câu:

– Về phần Hứa tiền bối, vậy thì càng sâu không lường được rồi, ít nhất cũng là C – 3 trở lên…

– Nào có nào có, Lưu huynh quá khách khí rồi.

Hứa Quy Lâm có chút khiêm tốn bật cười ha hả, thịt béo trên mặt lại không tự chủ mà đắc ý lay động.

– Hai vị quả nhiên là cao nhân, tại hạ kính ngưỡng hai vị như nước sông cuộn cuộn…

Hoàng Phiêu Nhiên nịnh bợ hàng loạt, những lời nịnh vô sỉ gì cũng đều dùng cả rồi, còn vô sỉ hơn Cao Tiếu ba lần, nịnh hót khiến cho hai tên bại hoại cặn bã cười ha hả, còn thật sự cho rằng bọn chúng là vô địch thiên hạ. Mãi đến khi hai tên bại hoại cặn bạ đều tâm tình vô cùng sảng khoái, Hoàng Phiêu Nhiên mới giả bộ khiêm nhường hỏi han:

– Vãn bối rất tò mò, ở trong nước không biết có cao thủ siêu cấp cấp độ S và A không?

Hoàng Phiêu Nhiên nói ra những lời này với tâm trạng tràn ngập mong chờ, nếu chẳng may hai người này thất bại, sau này gã còn có thể mời đại cao thủ trong truyền thuyết.

– Cấp độ S?

Lưu Mãnh cười ha hả, giống như gặp chuyện buồn cười nhất thế kỷ này, rất đồng tình nhìn Hoàng Phiêu Nhiên nói:

– Thôi, người không biết không có tội, nước ta ít nhất năm trăm năm nay đã không còn xuất hiện nhân vật truyền kỳ cấp S nữa rồi!

Dừng một chút, Lưu Mãnh nói tiếp:

– Về cao thủ cấp độ A, nghe nói Tổ trưởng tiền nhiệm Tổ Siêu năng đã đạt đến cảnh giới khủng bố này, vài gia tộc thần bí trong nước cũng có cao nhân như vậy, nhưng không được tính là nhiều. Lưu mỗ tôi dám lớn tiếng nói rằng, trong nước tuyệt đối không có trên mười người dị năng cấp độ A! Cao thủ cấp độ B Lưu mỗ lúc trước có biết một vị, là Tổ trưởng Tổ Siêu năng hiện giờ, nghe nói vài vị Phân đội trưởng cũng có thực lực gần cấp độ B…

Hoàng Phiêu Nhiên làm ra bộ dáng mê hoặc, nhưng trong lòng cảm thán cặn bã quả nhiên là cặn bã, cơ mật như vậy cũng dám nói ra, xem ra câu “có tiền có thể sai khiến được cả ma quỷ” quả nhiên là thực lý không thể thay đổi thiên cổ.

Bỗng dưng, một tiếng than vãn kéo dài như từ phương xa bay tới, truyền vào tai mọi người ở đây. Sau thanh âm này là tiếng thở dài mang theo đùa cợt:

– Chậc chậc, ba vị thật hăng hái, ngày tốt cảnh đẹp như này ngồi đây phẩm trà nói chuyện cao thủ trong thiên hạ, thật sự khiến người khác ghen tị…!

Thanh âm này quả nhiên vô cùng quỷ dị, giống như ở chỗ rất xa, lại giống như ngay cạnh ba người, làm cho người ta hết hồn.

Nói lời lương tâm, thanh âm của người đến rất có từ tính, hơi khàn khàn, còn có một loại sức hấp dẫn độc đáo hấp dẫn nữ tính. Nhưng theo giọng điệu nói chuyện kỳ quái đó và từ thanh âm này mà phán đoán, người nói chuyện hẳn là người tuổi còn rất trẻ.

– Kẻ nào?

Lưu Mãnh hét lớn, tinh quang trong đôi mắt tam giác bắn ra mãnh liệt.

Hoàng Phiêu Nhiên thì cả kinh, khắp người toát mồ hôi lạnh, phải biết rằng biệt thự này có tầng tầng phòng vệ, người kia sao lại có thể xông vào như chốn không người?

Hứa Quy Lâm thì ngưng thần nhắm mắt lại, đôi tai heo dựng lên một chút, hết sức chăm chú lắng nghe động tĩnh bốn phía.

– Ba vị, không cần phải phiền phức như vậy? Làm ra vẻ giống cao thủ trong truyền thuyết làm gì, mở to mắt nhìn kỹ một chút, tôi ở ngay bên cạnh các người…

Tiếng nói trào phúng này vừa dứt, sự việc khiến người ta không thể tượng tưởng được đã xảy ra, một gã thiếu niên mặc trang phục màu đen đang nhàn nhã ngồi bên trong đình hóng mát, cách ba người chưa đầy hai thước… Người này giống như hóa ra từ không khí, thân ảnh mơ hồ dần trở nên rõ ràng, khiến người ta cảm thấy áp lực vô tận, một luồng sát ý đập vào mặt.

– Cuồng đồ lớn mặt, ăn một quyền của Lưu mỗ!

Lưu Mãnh hét to một tiếng, một quyền mạnh mẽ đánh vào thiếu niên mặc đồ đen. Tốc độ của quyền này nhanh không thể tưởng tượng, còn chớp động lên những tia sáng quái dị, quang mang đó không phải là ánh lửa mà ngược lại giống như cái hàn điện hàn kim loại ánh ra những ánh sáng khiến người ta chói mắt mê muội trong nhất thời, mơ hồ còn có những tiếng vang bùm bùm từ trong ánh lửa.

Không ai nhìn thấy người thiếu niên ra tay như nào, chỉ cảm thấy hắn giống như trong nháy mắt đã múa một điệu múa lộng lẫy.

Một tiếng kêu đau đớn vang lên, Lưu Mãnh lảo đảo lui lại mấy bước, âm vụ trên mặt có kinh ngạc và không phục.

Trái tim của ba người Hoàng Phiêu Nhiên đều không nhịn được chấn động kịch liệt, thủ đoạn của người kia rốt cuộc là mạnh đến mức độ nào?

Lưu Mãnh đang định tiếp tục phát uy, đã thấy Hứa Quy Lâm đột nhiên khoát tay, ra hiệu cho gã đừng hành động thiếu suy nghĩ.

– Cần gì chứ, sao phải khổ như vậy, sao cứ nhất định phải đánh chứ? Mọi người đều là phần tử trí thức.

Thiếu niên áo đen tà tà dựa vào cái cột trong đình hóng mắt, vô cùng trách trời thương dân cảm than, u quang màu tím trong con ngươi thâm thúy đột nhiên chớp động.

– Thường Nhạc?

Hoàng Phiêu Nhiên kinh hô một tiếng, gã cuối cùng đã thấy rõ tướng mạo người đến. Đối với người này, gã đã vô lần nghiên cứu qua tư liệu ở Sở Cảnh sát, tiếc rằng hồ sơ của Thường Nhạc gần như trắng bóc, không thấy có gì cả.

Theo bản năng lui về sau hai bước, trốn phía sau Hứa Quy Lâm mập mạp, Hoàng Phiêu Nhiên không dấu được hoảng sợ trên mặt, ấp a ấp úng nói:

– Sao… sao có thể, mày… mày không phải ở…

– Tao không phải ở thành phố J sao? Đúng không?

Thường Nhạc mím môi, đường môi giống mũi đao sắc bén, đường cong trên khuôn mặt dịu dàng lập tức có một loại hơi thở dương cương nói không nên lời, còn có ý tứ bất cần đời khiêu khích, nói tiếp:

– Chẳng lẽ bản thiếu gia không thể về nhà thăm người thân?

Lời này khiến ba người ở đây vô cùng nghẹn lời, Hứa Quy Lâm tốt xấu gì cũng coi như đã từng trải qua mưa gió để nhìn thấy cầu vồng, bất động thanh sắc cười nói:

– Vị này chính là Nhạc thiếu gia?

– Liên quan cái chim gì đến mày!

Thường Nhạc liếc mắt nhìn Hứa Quy Lâm một cái, nhìn cũng lười nhìn, đem ánh mắt dừng trên mặt Hoàng Phiêu Nhiên, lạnh lùng cười khẩu nói:

– Có đôi khi tôi rất nghi ngờ chỉ số thông minh của mày, sao có thể lăn lộn đến vị trí bây giờ chứ? Lần sau nếu muốn đối phó với bản thiếu gia, nhờ các người trước hết nghĩ vài phương pháp có tính kiến thiết được không?

Ba người đều biến sắc, nhất là Hứa Quy Lâm, dù con cáo già này công phu hàm dưỡng không tệ, nhưng bây giờ cũng tức giận lên đến mức trăm độ rồi, bất cứ lúc nào cũng có thể sử dụng tất sát kỹ. Gã không ngờ tới mình muốn quy củ giang hồ khách sáo với đối phương một chút, lại bị người ta vô tình bỏ qua.

Âm thầm nhìn Lưu Mãnh một cái hai người chuẩn bị đồng thời ra tay, tranh thủ để trong một chiêu bắt lấy nhóc con cuồng vọng này.

– Tôi vừa nói rồi, mọi người đều là trí thức, sao phải động thủ chứ?

Liếc mắt một cái đã nhìn thấu ý đồ của hai người này, Thường Nhạc rất nho nhã cười cười, phối hợp cùng chính là khuôn mặt tà khí kia, một loại ma lực không cần chiến mà cũng khuất phục được,

– Các vị nhất định đã quên một chuyện, thành phố C là địa bàn của tao…

– Địa bàn của mày? Ha ha ha, giọng điệu thật ngông cuồng…

Lưu Mãnh cười ha hả, bạch quang quỷ dị chói mắt càng ngày càng mạnh mẽ, gã bất cứ lúc nào đều có thể bộc phát ra một kích trí mạng.

Trong gió đêm hiu hiu, Thường Nhạc gạt ra vài sợ tóc che khuất ánh mắt, trên mặt vẫn là nụ cười như có như không, âm thanh lại phóng xuất ra áp lực vô hình:

– Đổi lại lời nói hợp mốt mà nói, địa bàn của tao tao làm chủ!

– Chịu chết đi!

Hứa Quy Lâm và Lưu Mãnh đồng thời hét lớn một tiếng, theo hai bên trái phải đồng thời đánh tới.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
Phần 105
Phần 106
Phần 107
Phần 108
Phần 109
Phần 110
Phần 111
Phần 112
Phần 113
Phần 114
Phần 115
Phần 116
Phần 117
Phần 118
Phần 119
Phần 120
Phần 121
Phần 122
Phần 123
Phần 124
Phần 125
Phần 126
Phần 127
Phần 128
Phần 129
Phần 130
Phần 131
Phần 132
Phần 133
Phần 134
Phần 135
Phần 136
Phần 137
Phần 138
Phần 139
Phần 140
Phần 141
Phần 142
Phần 143
Phần 144
Phần 145
Phần 146
Phần 147
Phần 148
Phần 149
Phần 150
Phần 151
Phần 152
Phần 153
Phần 154
Phần 155
Phần 156
Phần 157
Phần 158
Phần 159
Phần 160
Phần 161
Phần 162
Phần 163
Phần 164
Phần 165
Phần 166
Phần 167
Phần 168
Phần 169
Phần 170
Phần 171
Phần 172
Phần 173
Phần 174
Phần 175
Phần 176
Phần 177
Phần 178
Phần 179
Phần 180
Phần 181
Phần 182
Phần 183
Phần 184
Phần 185
Phần 186
Phần 187
Phần 188
Phần 189
Phần 190
Phần 191
Phần 192
Phần 193
Phần 194
Phần 195
Phần 196
Phần 197
Phần 198
Phần 199
Phần 200
Thông tin truyện
Tên truyện Thiếu gia phong lưu - Quyển 1
Tác giả Chưa xác định
Thể loại Truyện sex dài tập
Phân loại Truyện dâm Trung Quốc
Ngày cập nhật 08/11/2017 21:39 (GMT+7)

Một số truyện liên quan

Bà chị dâu dâm loạn - Tác giả Ngọc Linh
Phần 38 Cứ như thế tôi cong người mình lên mà đẩy thật mạnh con cặc vào bên trong, càng đẩy thì nước nhờn hòa cùng tinh trùng càng ứa ra nhiều hơn nữa. Không lấu sau thì chị Hương cũng dần dần lấy lại được cái cảm giác thích thú nên vịn vào hông tôi, mỉm cười mà nói: Đấy làm như thế này là được rồi... hích hích thích quá... sướng quá... mạnh nữa lên đi em... chị sướng đã quá... Anh Nam bên ngoài nhìn thấy cảnh như vậy thì cũng chỉ mỉm cười mà không nói gì nữa cả. Một lúc sau thì tôi cũng không thể nào mà chịu nổi được nữa mà khẽ bấu lấy đùi chị mà nói: Chị ơi... em khéo ra mất rồi chị ạ... sướng không thể nào mà chịu được nữa luôn... hích hích... thích quá đi: Thì em cứ cho vào đi, cả hai anh em đều cho vào bên trong người chị có làm sao đâu mà... mạnh nữa lên rồi cho vào nào... Tôi được chị k. Huyến khích như vậy thì cũng nhấp mạnh hơn nữa. Không lâu sau thì không thể...
Phân loại: Truyện sex dài tập Cho người khác địt vợ Cho người yêu đụ với người khác Chồng địt vợ Đụ chị dâu Đụ lỗ đít Đụ máy bay Đụ tập thể Đụ tay ba Sex bú cặc Sex bú vú Truyện loạn luân Truyện ngoại tình Truyện phá trinh Truyện sex dùng sextoy Truyện sex liếm lồn Truyện sex mút lồn Truyện sex vần B
Đi ở vú - Tác giả Thoong
Phần 20 Cuối cùng rồi những điều ấp úng, rào trước đón sau cũng được cô chủ nói hết ra với nhỏ. Thực ra, việc rủ nhỏ đi mua quà mừng sinh nhật cụ chỉ là cái cớ để chị em gặp riêng tư nhau thôi, chứ mục đích là cụ muốn nhờ cô chủ hỏi xem nhỏ có bằng lòng nhận làm hầu thiếp cho cụ không. Nhỏ nghĩ bụng bắt tức cười, đàn ông có những việc nhiêu khê quá đáng, già xọm rồi, có chút việc hỏi lấy làm vợ cũng không tự ý làm được, phải nhờ vả đến con cái. Nhưng cô chủ rất mực bênh vực bố: Thày em trước nay chả biết tán gái bao giờ, lấy mẹ em là cũng do gia đình sắp đặt, về ăn ở với nhau lâu dần mới quen đi. Nhỏ tủm tỉm cười, cô chủ ngăn lại hỏi cho ra lẽ. Nhỏ định kể lể các việc cụ làm tẩn mẩn như ma xó với nhỏ, nhưng nghĩ sao lại nói trệch đi: Tưởng gì, có thế mà cũng bày dềnh dang mất thì giờ. Nhỏ nhớ lại hết những lần cụ nghịch ngợm nhỏ. Mặt...
Phân loại: Truyện sex dài tập Sex bú vú Truyện bóp vú
Bà chủ và đám nhóc - Tác giả Thoong
Phần 23 Bọn nhóc tụi tôi sống dưới trướng bà chủ tựa như bụi ô rô mọc hoang ngoài đầm bãi, hoặc tựa đám lục bình héo nằm chết dí trong vũng lầy, hoặc tựa mớ tầm gửi sống nơi gốc đại thụ khô. Chẳng đứa nào nghĩ ra tương lai mình sẽ tối sáng thế nào. Con đường vợ con nối dõi rồi đây thằng nào sẽ có. Tăm tăm mù mịt, chẳng thấy đâu là đầu, đâu là cuối. Mụ chủ than cả ngày: Nuôi tụi bay tốn quá, cóc nhờ vả gì được. Bả kêu cho có kêu, chứ bả biết thừa là bất quá cho tụi tôi ngày vài chén cơm thì lại bắt làm không công chết xác. Nội việc bóp chân đấm tay, mằn lưng, gãi bẹn cũng đủ não nề cho bọn này, còn nói chi phải tắm rửa, thay quần thay áo, bắt chí, dọn mùng. Ôi thôi toàn những việc trời ơi đất hỡi, phải hít ngửi cái mùi xì dầu hôi như tổ cú của mụ. Đó là chưa nói tới những tối mụ lên cơn bất tử, mụ bắt từng thằng làm cho mụ hạ cơn nứng rực...
Phân loại: Truyện sex dài tập Đụ máy bay Đụ tập thể Sex bú cặc Truyện bóp vú Truyện liếm đít Truyện liếm lồn Truyện móc lồn Truyện sex bú lồn

Thể loại

Top 30 truyện sex hay nhất

Top 7: Phá trinh
Top 15: Vắng chồng
Top 18: Yến
Top 20: Cô hàng xóm
Truyện sex có thật Truyện sex loạn luân Truyện sex hiếp dâm Truyện sex vợ chồng Truyện sex ngoại tình Sói săn mồi