Từ ngày 10/05/2022 truyensex.tv đổi sang tên miền mới: TruyenHeo.net (các tên miền trước đây: truyensex.tv truyentv.net truyensac.net truyensex.top)
Truyện người lớn » Truyện sex dài tập » Thiếu gia phong lưu – Quyển 1 » Phần 55

Thiếu gia phong lưu - Quyển 1

Phần 55

Thường Nhạc trong đầu vọng lên hàng loạt từ ngữ, hàng trăm ngàn câu thơ, vô số những câu nõi bất hủ để hình dung vẻ đẹp thiếu nữ đua nhau thoáng hiện trong đầu nhưng cũng không tìm ra từ nào thoả đáng để miêu tả hai cô gái này.

Chỉ một điểm có thể khẳng định, từ khí chất và dáng người, dung mạo của hai mỹ nữ này có thể thấy được các cô chính là tứ đại mỹ nhân trong truyền thuyết của học viện Kiêu Tử Hoa Nhã Thi và Hoa Nhã Ca.

Hai chị em này trong biển người đẹp có vẻ nổi trội, chiều cao của cả hai đều trên dưới 1m73 nói không chừng còn có thể hơn nữa. Sau khi nhìn rõ dáng người hai nàng bạn sẽ cảm thấy cái gọi là Miss Asia hay là Asian Next top model chỉ đáng làm trò cười, căn bản không thể so sánh với hoa tỷ muội.

Nếu như cặp hoa tỷ muội bỗng cùng lúc tươi cười với ngươi thì phỏng chừng tác dụng có hơn mười viên Viagra… Thường Nhạc cảm thấy tuyến thượng thận bị kích kích trong khoảng thời gian ngắn đã hội tụ thành một ngọn núi lửa, nếu không để ý sẽ bùng nổ mãnh liệt.

Thường Nhạc nhìn Hoa Nhã Ca bên phải khẽ liếc mắt một cái, không chỉ có hắn mà bất luận là người con trai nào nhìn thấy cô cũng không khỏi cảm thán – cô gái này quả nhiên được tạo thành từ nước.

Đôi mắt to ngập nước, những lời này có thể chính là tồn tại vì dung mạo của Hoa Nhã Ca. Đôi mắt to lộ ra vẻ thanh tú bướng bỉnh khác người, khuôn mặt tinh xảo như bức hoạ cuộn tròn trong không trung bỗng nhiên nảy sinh ra một tiên tử.

Càng đáng quý hơn nữa là thân hình của cô, hoàn toàn cốt cảm, truyền thuyết thường nói đến vẻ mềm nhược không xương chính là ý này, bình thường một cô gái như vậy đã là tương đối đầy đặn, nhưng Hoa Nhã Ca lại phá vỡ quy luật thông thường này, thân hình mảnh mai thon dài này mềm mại này lại làm nên một cách hiểu khác cho truyền thuyết.

Nói Hoa Nhã Ca là thuỷ tố rõ nhất là do làn da của nàng, làn da không phải trắng tinh khiết như tuyết mà là một loại như tràn đầy hơi nước, chỉ cần đụng nhẹ thì da thịt mềm mại kia có thể trào nước, làm cho người ta hận không thể cắn một miếng.

Trong lòng đã phán quyết tù chung thân đối với cô nàng, Thường Nhạc đã quyết định vĩnh viễn cất giữ cô làm bảo vật, tiếp đó hắn lại dùng ánh mắt nghệ thuật thẩm mỹ quét đến Hoa Nhã Thi ở bên trái.

Không thể không thừa nhận Hoa Nhã Thi không hổ danh với danh hiệu như “Băng sơn mỹ nhân” hay “Băng tuyết nữ thần”. Vừa liếc mắt ánh mắt của Thường Nhạc đã như đóng băng.

Nếu như nói Nam Cung Huân Y và Lam Tử là tiêu chuẩn mỹ nhân cổ điển. Thạch Tán Y và Vũ Thì Tình là dẫn đầu trào lưu mỹ nữ hiện đại thì Hoa Nhã Thi có thể coi là kết hợp tổng thể của vẻ đẹp hiện đại và cổ điển, vẻ tao nhữ từ trên người toả ra làm người ta say mê, khí độ không gì sánh kịp kia làm cho người ta có chút tự cảm thấy xấu hổ.

Không chỉ có ánh mắt, vẻ mặt, ngay cả da thịt mềm mại đều toát vẻ lạnh lùng.

Ngoại trừ tướng mạo bên ngoài hơi giống nhau, Hoa Nhã Thi và cô em Hoa Nhã Ca thực ra không có bất kỳ điểm nào giống nữa, không chỉ là khí chất khác nhau mà còn là quan điểm thẩm mỹ, nhân sinh quan, giá trị quan và hàng loạt những khác biệt. Điều này làm người ta không khỏi cảm thán là hai chị em sao lại có sự khác biệt lớn đến vậy.

Dần dần, khoảng cách giữa hai người chỉ còn lại không tới hai thước. Tiếp qua hai giây bọn họ đã lướt qua nhau, từng sinh mệnh của mỗi người đều thoáng qua trong khoảnh khắc không ngờ như vậy.

Nhưng lúc ở cách xa nhau một thước, cả ba đều có chút ngây ngốc.

Ánh mắt Hoa Nhã Ca hiện lên chút ánh sáng kì dị như con nai con đi lạc, cô chưa từng nghĩ tới bẩn thân mình lại cách hắn gần đến vậy, điều này làm cô vô cùng sợ hãi. Nhìn gương mặt tươi cười của Thường Nhạc đầu Hoa Nhã Ca như bị vật nặng nện ột nện, trong đầu nổi lên ý muốn gần gũi.

Điều làm Hoa Nhã Ca cực kỳ bi thương chính là ánh mắt Thường Nhạc hoàn toàn đặt ở trên người cô chị Hoa Nhã Thi.

Một Hoa hoa công tử kiệt xuất nhất định phải tự biết mình, nếu không biết sức ảnh hưởng của mình với nữ giới thì chỉ nên từ bỏ nghề nghiệp Playboy có tiền đồ này mà thôi. Mặt khác trực giác nhạy bén của Thường Nhạc đã cho hắn thấy tình cảm thẹn thùng mờ ám của Hoa Nhã Ca đối với mình, vì vậy hắn tính cứ tạm thời lạnh nhạt với cô nàng này đã, đợi cho đối phương bị lạnh nhạt đến mức không chịu đựng nổi ắt sẽ chủ động xuất kích. Thường Nhạc lúc này có thể rất vênh váo khoe maẽ nói: “Đã có thành ý như vậy thì chúng ta cứ bắt đầu đi thôi…”

Mặt khác Thường Nhạc lúc này chính lại đang bị cuốn hút bởi Hoa Nhã Thi.

Trong nháy mắt này, Thường Nhạc thậm chí đã có quyết định ngoại trừ Nam Cung Huân Y ra thì Hoa Nhã Thi chính là người đầu tiên trong danh sách tiến cử làm vợ.

Hoa Nhã Thi cũng lạnh lùng liếc nhìn Thường Nhạc, đây là lần đầu tiên cô chính thức nhìn hắn.

Bốn mắt nhìn nhau, Hoa Nhã Thi không nhiều phản ứng lắm, nhưng phản ứng của Thường Nhạc lại rất mạnh.

Trong chớp nhoáng này Thường Nhạc rõ ràng nhận thấy mình thoáng chút đau lòng, hắn không thể xác định được đây là loại cảm giác gì, chi có điều trái tim không ngừng đập dồn dập. Hắn cảm nhận được ánh sáng kỳ lạ trong mắt Hoa Nhã Thi, không phải u buồn như Lam Tử, không u oán như Nam Cung Huân Y mà là một loại sầu bi đúng như Thường Nhạc vẫn oán niệm.

Thời điểm ánh mắt Hoa Nhã Thi chiếu vào Thường Nhạc, lần đầu hắn có một ý tưởng hoang đường, nếu quả thật có kiếp trước kiếp sau thì chắc hẳn kiếp trước hắn đã nợ cô gái này một lời hứa.

Ai cũng biết khi Thường Nhạc đã thấy cô gái nào vừa mắt thì hắn sẽ không ngây thộn như vậy dù có ý tứ gì hay không, hắn sẽ lập tức hành động. Kết quả là… hắn bỗng chặn trước mặt Hoa Nhã Thi.

Gặp gái không tán, trời tru đất diệt.

Hoa tỷ muội đều dừng bước, Hoa Nhã Thi cũng không lấy làm kinh ngạc, chỉ thản nhiên liếc nhìn Thường Nhạc, ánh mắt lộ vẻ miệt thị và khinh thường dường như trong mắt không hề có hắn, đồng thời, ngay chỗ cô vừa nhấc mắt, tất thảy mọi thứ xung quanh đều trở nên ảm đạm và thất sắc.

Bạn có thể tưởng tượng một vẻ đẹp tao nhã, lạnh lùng, ánh nhìn tuyệt mỹ giao thoa của vẻ đẹp cổ điển và hiện đại động lòng người biết bao, chỉ có thể làm người ta không kìm nổi mà vờ vịt cảm thán một câu: Sao lại có đôi măt mê hồn đến vậy… Tuy nhiên, ánh mắt này thực ra lại lộ vẻ khinh biỉ.

Nằm ngoài dự kiến của mọi người, thậm chí ngay cả Lạc Phong và Nam Cung Huân Y cũng cảm thấy bất ngờ, Thường Nhạc cũng không thấy tức giận, cũng không tỏ vẻ gì trước ánh nhìn không thiện ý kia mà trái lại còn có chút say mê.

Tại thời khắc này, trong lòng Thường Nhạc tự hỏi, lại không ngờ mình thậm chí còn nguyện vì nàng mà làm những việc để người khác thấy coi thường, chẳng lẽ đây là tiếng sét ái tình đó sao? Thường Nhạc lòng tự hỏi lòng.

– Tôi…

Thường Nhạc rốt cục lên tiếng, gương mặt tuấn tú bỗng trở nên ngại ngùng, một vẻ xấu hổ thuần khiết, ấp úng:

– Tôi…thực ra tôi cũng không biết mình muốn làm gì…

Hai tiếng “Bịch bịch” vang lên, hai tên mặc áo đen cùng ngã lăn trên mặt đất.

Vỗ bụi đứng dậy, người áo đen A kinh ngạc khó tin, thanh âm mơ hồ:

– Tao nói…chuyện này… Trước kia mày đã từng gặp tiểu thiếu gia như vậy chưa?

– Chưa từng, tao dám đánh cuộc, chưa từng thấy thiếu gia thẹn thùng như vậy bao giờ.

Người áo đen B quả quyết hạ giọng, trên mặt cũng tỏ vẻ khiếp sợ, rất nhanh lại nhớ ra điều gì đó nét mặt lại tươi cười lầm bẩm:

– Cao, thực sự là cao, tao hiểu rồi…

– Mày hiểu cái gì, mẹ đừng có thừa nước đục thả câu, nói mau đi.

Người áo đen A thúc giục.

– Tố chất, tiểu thiếu gia nói bao nhiên lần rồi, nhất định phải có tố chất! Mày xem chút đức hạnh của mình kia, huh..

Người áo đen B hiếm khi vênh váo vậy, dương dương tự đắc giáo huấn rồi lại nhỏ giọng.

– Biết thế nào là “diễn kỹ” không? Đây chính là kỹ thuật diễn của tiểu thiếu gia, làm ra vẻ thuần khiết để đối phương hạ thấp phòng bị. Mày chưa xem phim thần tượng bao giờ sao? Bây giờ rất nhiều cô nàng thích các anh chàng vừa nói chuyện đã đỏ mặt ngại ngùng.

– Ô, đã hiểu.

Người áo đen A gật gật đầu, vẻ mặt có chút bừng tỉnh đại ngộ, thiếu chút nữa đã mọc cách thăng thiên thành tiên, không kìm nổi dùng ánh mắt lửa nóng rình Thường Nhạc ở phía xa tán dương:

– Kỹ thuật của tiểu thiếu gia quả là inh, tao đã bảo tiểu thiếu gia của chúng ta không phải phàm nhân mà, tư tưởng của người mãi là vượt thời đại đó, người thường chúng ta sao mà đuổi kịp được.

Người áo đen B ngơ ngẩn tán đồng, vội vàng lấy ra một quyển sổ ghi ghi chép chép, miệng lầm bầm:

– Ttuyệt kỹ tán gái chiêu thứ 37: Nguỵ giả ngại ngùng. Bà nó chứ, lần sau nghỉ phép mình phải đi thử tí xem có tác dụng không…

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
Phần 105
Phần 106
Phần 107
Phần 108
Phần 109
Phần 110
Phần 111
Phần 112
Phần 113
Phần 114
Phần 115
Phần 116
Phần 117
Phần 118
Phần 119
Phần 120
Phần 121
Phần 122
Phần 123
Phần 124
Phần 125
Phần 126
Phần 127
Phần 128
Phần 129
Phần 130
Phần 131
Phần 132
Phần 133
Phần 134
Phần 135
Phần 136
Phần 137
Phần 138
Phần 139
Phần 140
Phần 141
Phần 142
Phần 143
Phần 144
Phần 145
Phần 146
Phần 147
Phần 148
Phần 149
Phần 150
Phần 151
Phần 152
Phần 153
Phần 154
Phần 155
Phần 156
Phần 157
Phần 158
Phần 159
Phần 160
Phần 161
Phần 162
Phần 163
Phần 164
Phần 165
Phần 166
Phần 167
Phần 168
Phần 169
Phần 170
Phần 171
Phần 172
Phần 173
Phần 174
Phần 175
Phần 176
Phần 177
Phần 178
Phần 179
Phần 180
Phần 181
Phần 182
Phần 183
Phần 184
Phần 185
Phần 186
Phần 187
Phần 188
Phần 189
Phần 190
Phần 191
Phần 192
Phần 193
Phần 194
Phần 195
Phần 196
Phần 197
Phần 198
Phần 199
Phần 200
Thông tin truyện
Tên truyện Thiếu gia phong lưu - Quyển 1
Tác giả Chưa xác định
Thể loại Truyện sex dài tập
Phân loại Truyện dâm Trung Quốc
Ngày cập nhật 08/11/2017 21:39 (GMT+7)

Một số truyện liên quan

Buổi phụ đạo ngọt ngào - Tác giả Ngọc Linh
Phần 52 Nước nhờn bây giờ thì cũng không còn chảy ra nhiều nữa nhưng cũng làm cho tôi sướng vô cùng. Một lúc sau thì tôi nghỉ vì làm kiểu này cũng đã mệt khẽ bảo Cúc. Nào thế chúng ta làm kiểu khác nhé được không, em thích cái kiểu đấy thì anh làm cho. Khẽ cười rồi Cúc nằm sấp xuống dạng chân của mình ra đôi chút để tôi có thế đút vào một cách dễ dàng hơn. Tôi khẽ nằm lên người của Cúc rồi lựa con cặc mà ấn vào bên trong cái lỗ lồn. Cúc cũng đẩy cái lồn của mìn lên một chút rồi nói. Đút vào bên trong đi anh... em Sướng lắm... đút thật mạnh vào nữa đi anh... emkhông thế nào chịu được nữa rồi đây này. A. A. Đã quá sướng quá... anh ơi... híc híc. Với tư thế này thì lồn của Cúc bóp chặt lấy con cặc của tôi nhưng tôi cũng quen với cảm giác như thế này rồi lên nhấp thật mạnh vào bên trong cái lỗ lồn. Tôi càng nhấp thì Cúc càng đẩy cái lồn của mình hơn nữa. Một...
Phân loại: Truyện sex dài tập Đụ cô giáo Đụ tập thể Truyện bóp vú Truyện hiếp dâm Truyện học sinh Truyện phá trinh
Bonita - Tác giả Sịp
Phần 25 Trời quá khuya. Tôi rời nhà Hội với cái đầu chuếnh choáng của một người vừa dự qua tiệc rượu. Chân bước đi lâng lâng như không còn bám trên mặt đất. Một chút sương muối lãng đãng rơi trên thành phố đèn vàng. Tôi lái xe chầm chậm cho tâm hồn lắng xuống. Tới nhà, tôi lẳng lặng cho xe vào ga ra. Lần mò men theo một hành lang nhỏ để về phòng ngủ. Mở nhẹ cửa, tôi thấy vợ tôi nằm ngủ thật sâu. Chiếc đèn đêm soi một chút ánh sáng trên khuôn mặt hiền từ của cô. Tôi xúc động kéo tấm chăn đơn xộc xệch lên đắp cho vợ. Cô nàng mở choàng mắt nhìn, thấy tôi, cô nũng nịu trách yêu: Em chờ anh lâu quá, mới ngủ quên đi. Bao giờ cũng thế, vợ tôi không hề ngầy ngà chuyện đi sớm về khuya của tôi. Nàng chỉ nhỏ nhẹ căn dặn: Thời buổi bây giờ si đa, si điếc nhiều lắm, anh có vui chơi cũng nên cẩn thận nghe anh. Những lần như thế, tôi mang tràn đầy ơn vợ, tự hứa với lòng sẽ xa lánh thói...
Phân loại: Truyện sex dài tập Bú đít Địt đồng nghiệp Đụ máy bay Đụ với chủ nhà Đút tay vào lỗ đít Sex bú cặc Truyện bóp vú Truyện của kiều bào Truyện liếm đít Truyện móc lồn Truyện ngậm cặc Truyện ngoại tình Truyện sex bú lồn Truyện sex dùng sextoy
Sông quê mùa nước lũ
Phần 44 Chị Hằng gồng cứng hai đùi. Hình như chị thả bàn tay không cho mấy con rắn trườn lên cao nữa. Lặng im mấy con rắn không bò lên nữa, cơn nhột lướt qua, chị thả lỏng người làn da trên đùi chị Hằng mềm trở lại. Nhưng như vô thức, mấy con rắn lại như cử động, lại bò, thoảng trong không gian. Thôi Tình... chị nhột lắm! Vươn dài, cổ tôi hình như chuyển động, bóng tối mờ mờ như phụ họa hai người gò má chạy theo thật gần, hình như mấy sợi tóc ở trên đỉnh đầu đã chạm sát, ngo ngoe. Ngay cái ngã ba tối thẫm, nóng ấm, reo vang, sôi sục mời chào cảm giác đàn ông chinh phục. Chị như chặn lại, Tình cứ trườn lên. Thôi Tình, ngày mai chị lại đi rồi vả lại mình là chị em chị sợ có điều gì xảy ra thì ngồi lên bè chuối trôi sông thôi Tình ạ! Em... em chỉ muốn tìm lại cảm giác thân thương, ngày xưa khi em hình như lên năm hay lên sáu đêm đêm mẹ vẫn ấp má em vào ngực...
Phân loại: Truyện sex dài tập Địt nơi công cộng Đụ chị dâu Đụ máy bay Đụ mẹ vợ Đụ với hàng xóm Truyện loạn luân Truyện ngoại tình Truyện phá trinh

Thể loại

Top 30 truyện sex hay nhất

Top 7: Phá trinh
Top 15: Vắng chồng
Top 18: Yến
Top 20: Cô hàng xóm
Truyện sex có thật Truyện sex loạn luân Truyện sex hiếp dâm Truyện sex vợ chồng Truyện sex ngoại tình Sói săn mồi