Từ ngày 10/05/2022 truyensex.tv đổi sang tên miền mới: TruyenHeo.net (các tên miền trước đây: truyensex.tv truyentv.net truyensac.net truyensex.top)
Truyện người lớn » Truyện sex dài tập » Thiếu gia phong lưu – Quyển 1 » Phần 21

Thiếu gia phong lưu - Quyển 1

Phần 21

– Hi!

Thường Nhạc vẫn nằm yên trên giường, mặt không chút khẩn trương, miệng thì “nhiệt tình” chào một tiếng.

Nhận ra Thường Nhạc không hề có ý định mặc quần áo rời giường, Lâm Quai Quai đỏ bừng hết cả mặt, lại lần nữa hét lên một tiếng rồi đẩy cửa chạy ra ngoài.

– Big Ben, tao nhắc mày bao lần rồi, ở trước mặt người ngoài thì phải có tố chất! Giờ thì hay chưa, mày xem web đen đã dọa cho cô nàng kia chạy mất dép rồi!

Thường Nhạc vẫn nằm hình chữ “大” như trước, chỉ hơi nghiêng đầu “tận tình hết nước hết cái” giáo dục chú chó háo sắc kia.

Mắt Big Ben tràn đầy tủi thân, giận mà không dám nói gì, cuối cùng đành phải nhảy xuống nằm dưới giường. Giờ phút này đây, tâm hồn yếu đuối của Big Ben đã bị tổn thương nghiêm trọng. Nó cuối cùng đã phát hiện, tất cả chiêu số bất lương mà Thường Nhạc dạy nó đều là để trốn tránh trách nhiệm. Sau này nó còn phải tiếp tục chịu tiếng xấu thay cho người khác… Nghĩ đến đây, hốc mắt Big Ben đầy những giọt nước mắt thương tâm.

Lâm Quai Quai chạy một mạch xuống dưới ký túc xá, trái tim nhỏ bé vẫn không ngừng đập loạn lên, khuôn mặt đỏ bừng lên. Nhân viên quản lý tòa nhà D có phần khó hiểu nhìn cô bé đang kích động này, thầm nghĩ sao cô ta vừa mới lên đã vội chạy xuống?

Huyết Hổ dựa vào ban công ký túc xá 302 nhìn bóng dáng Lâm Quai Quai, trên khuôn mặt tục tằn kia cực kỳ nghi hoặc. Gã lẩm bẩm:

– Ô? Quái nhể! Thiếu gia sao lại đột nhiên đổi tính, vịt tới tay rồi còn để nó bay đi?

Lâm Quai Quai bồi hồi ở dưới tòa nhà D, trong lòng khá do dự. Mất dũng khí lớn như vậy mới tìm được Thường Nhạc, cứ bỏ dở nửa chừng như vậy khiến cô ta thật sự không cam lòng. Nhưng vừa nghĩ tới thân thể đầy dã tính và mỹ cảm kia của Thường Nhạc, toàn bộ dũng khí mà cô có lập tức tan sạch sẽ, ngoài mặt đỏ tim đập loạn thì chẳng biết làm gì.

– Cái gì, còn phải nhịn sao?

Trên con đường nhỏ trong sân trường, Mộ Dung Trường Thiên gầm lên với cái điện thoại, gân xanh nổi lên trên trán khiến gã thoạt nhìn trông có mấy phần dữ tợn.

Long Nha cực kỳ oai phong trong học viện Kiêu Tử lại bị người chiếm chỗ đỗ xe mà không thể làm gì, đây có thể nói là một nỗi nhục lớn xưa nay chưa từng có. Trên thực tế, trong một tuần này Long Nha đã hành động khá nhiều, chẳng qua là đều thất bại mà lui.

Ngày đầu tiên, mấy tên đàn em của Long Nha lén lút đi chọc thủng săm lốp xe Thường Nhạc, kết quả đột nhiên hai tên áo đen không biết từ đâu nhảy ra đánh ngất bọn họ…

Ngày hôm sau, chiếc xe yêu quý của thành viên cao cấp Long Nha gặp họa, bánh xe bị người phá hỏng…

Ngày thứ ba, hơn mười tên đả thủ có thân thủ không tệ chạy tới tòa nhà D khu ký túc xá định cho người nào đó biết tay, ai dè một tên đàn ông to cao vạm vỡ đột nhiên từ trên trời giáng xuống, vô cùng mãnh liệt hành hung đám người kia một trận…

Ngày thứ tư, Mộ Dung Trường Thiên tự mình đi tìm Thường Nhạc để đàm phán, lại bị đóng cửa không cho vào…

Ngày thứ năm, ở trước phòng học lớp 10 – 4 có dán một bức thư khiêu chiến, đáng tiếc là không ai trả lời…

Ngày thứ sáu, “Hắc Ảnh” do Sở Phi Dương cầm đầu và “Ngân Câu” do Lý Băng Tiêu cầm đầu dường như đã biết chuyện Long Nha mất mặt, kẻ nào cũng vô cùng vui sướng khoanh tay nhìn trò vui…

Ngày thứ bảy…

Thời gian có thể thay đổi rất nhiều thứ nhưng lại không thể thay đổi được tính tình nóng nảy của Mộ Dung Trường Thiên:

– Lôi Minh, lần này tôi không nhịn được nữa, dù thế nào cũng phải dạy bảo tên khốn kia một trận!

– Cậu còn nhớ giao ước giữa ngũ đại thế gia không?

Tư Đồ Lôi Minh ở đầu bên kia điện thoại nói với giọng bình tĩnh, điềm đạm, chắc chắn, không chút lộn xộn.

– Đương nhiên là nhớ rõ, con cháu ngũ đại thế gia không được nội đấu! Nhưng…

Trông Mộ Dung Trường Thiên như muốn ăn thịt người:

– Nhưng lúc này là thằng oắt kia vi phạm quy định, nếu không làm rõ, sau này Long Nha chúng ta sao còn có thể sống yên trong học viện Kiêu Tử này nữa? Huống chi tôi cũng chỉ làm chút tiểu đả tiểu nháo chứ không gây chết người, lão gia trong tộc chắc sẽ không hỏi đến chứ?

– Cậu còn biết đến sự vẻ vang của Long Nha? Bây giờ Long Nha đã bị cậu phá hỏng thành cái dạng gì rồi?

Giọng Tư Đồ Lôi Minh chợt lạnh lẽo hẳn. Từ sau khi gã và đám thủ hạ tinh nhuệ tốt nghiệp vào hai năm trước, Long Nha rơi vào tay Mộ Dung Trường Thiên thì càng ngày càng tệ hại. Dừng lại một chút, giọng của Tư Đồ Lôi Minh trở nên tương đối ôn hòa:

– Trường Thiên, trước kia cậu thích làm gì thì tôi mặc kệ, lần này cậu phải nghe lời tôi!

Mộ Dung Trường Thiên vẫn chưa tiêu cơn tức, kêu ầm lên:

– Cậu thì có biện pháp tốt gì chứ, chẳng lẽ nhìn thằng oắt con đó cưỡi đạp lên đầu chúng ta?

Tư Đồ Lôi Minh lạnh nhạt đáp:

– Không phải chỉ là một chỗ đỗ xe ư, sao phải chuyện bé xé to như vậy? Cứ thả ra, coi như đều là người kế thừa ngũ đại thế gia nhường cho hắn một vị trí thì đã sao? Như vậy người khác còn nói cậu lòng dạ rộng lớn… Tôi chỉ sợ thằng oắt đó quá khiêm tốn thôi, hắn càng kiêu ngạo thì càng lợi cho chúng ta!

– Nghĩa là sao?

Mộ Dung Trường Thiên giật mình.

– Cậu chưa nghe qua câu “cây cao đón gió” ư?

Trong giọng nói bình thản của Tư Đồ Lôi Minh lộ ra mùi vị âm mưu,

– Để thằng oắt kia làm bậy đi, sẽ có người nhịn không được mà tìm hắn gây chuyện. Đừng quên, học viện Kiêu Tử trước nay không hề thiếu những kẻ hung ác. Giống như Sở Phi Dương, Lý Lăng Tiêu, Hoàng Dật Nhiên, cậu cho rằng bọn họ sẽ chỉ ngồi nhìn thôi sao?

– Ý cậu là bảo tôi ngồi nhìn hổ đấu nhau?

Vẻ tức giận trên mặt Mộ Dung Trường Thiên dần tiêu tan, khôi phục lại bản sắc cuồng ngạo, trong ánh mắt y mơ hồ hiện lên vẻ sung sướng.

– Có thể nói là như vậy! Từ nay về sau cậu chỉ cần làm một việc, cố gắng khiêm tốn, ít xuất hiện!

Giọng điệu của Tư Đồ Lôi Minh kia không có bất cứ dao động tình cảm nào, trở nên âm u lạnh lẽo khiến người ta không cách nào kháng cự:

– Nhớ kỹ lời tôi nói đấy, đừng có gây thêm chuyện nữa! Nếu chuyện bên Anh thuận lợi, tài nguyên của học viện Kiêu Tử này tôi cũng sẽ không tiếp tục quan tâm nữa…

– Ha ha, tôi biết rồi.

Mộ Dung Trường Thiên hiểu ý cười lạnh một tiếng. Gã biết rằng Tư Đồ Lôi Minh không đơn giản chỉ là đi du học như vậy. Một tổ chức mới xuất hiện đã tiếp nhận công tử quyền quý khắp nơi trên thế giới đang chuẩn bị đâu vào đấy dưới sự chỉ đạo của Tư Đồ Lôi Minh, nếu tất cả đều thuận lợi thì một ngày nào đó thế lực thần bí này sẽ khiến toàn thế giới phải khiếp sợ.

– Thiếu gia, tôi dám đánh cuộc… Một tệ, Lâm Quai Quai sẽ không lên đây nữa!

Huyết Hổ vừa đùa nghịch với Big Ben, vừa ngẩng đầu nói.

– Fuck! Trên người anh vốn chẳng có nổi một xu tiền, còn dám đánh cuộc với bản thiếu gia?

Thường Nhạc nằm ở trên giường, mắt đọc “Khai sinh của Bi kịch” của Nietzsche, miệng thì nạt Huyết Hổ.

– Ha ha, bị cậu nhìn ra rồi!

Huyết Hổ gãi gãi đầu mình, đột nhiên nghĩ tới gì đó rồi có vẻ khá khó khăn hỏi:

– Vậy thiếu gia, cậu có còn tiền không?

– Anh cảm thấy người phong cách như tôi mà cần mang tiền sao?

Thường Nhạc hỏi ngược lại một câu.

Huyết Hổ nghiêng đầu, khá thành thực nhếch miệng nói:

– Không đúng, à, lúc trước anh Phong bảo cậu hay giấu tiền riêng, nghe nói cậu còn có một cái quỹ đen nữa!

– *! (#@^#^*…

Thường Nhạc hoàn toàn không biết nên nói thế nào, quăng sách đi rồi quay đầu lại nói:

– Tôi có tiền riêng hay không thì mắc mớ gì tới anh? Cảnh cáo anh, có người khác mà anh dám lôi chuyện này ra, tôi cắt cái roi hổ của anh cho Big Ben ăn đấy!

Huyết Hổ lộ ra vẻ sợ hãi, theo bản năng giữ khoảng cách với Big Ben, ngập ngừng nói:

– Thiếu gia, chúng ta không có thẻ ăn, cũng không có tiền mặt, tối nay đi đâu ăn bây giờ? Chẳng lẽ tôi phải đi ăn cướp? Không phải cậu nói là không được ức hiếp người thường sao…

– Anh không biết mang thẻ ATM đi rút tiền?

– Biết chứ, nhưng tôi không tìm thấy máy rút tiền ở đâu cả…

– Anh không biết kéo lấy một người nhờ dẫn anh đi à?

Huyết Hổ hiểu ra, vỗ đùi nói:

– Có lý, sao tôi không nghĩ ra nhỉ?

Thường Nhạc xem thường liếc gã một cái, ngửa mặt lên trời thở dài. Hắn bắt đầu hoài nghi mình dẫn tên trâu điên này làm thư đồng có phải là một sai lầm nghiêm trọng hay không.

Big Ben đột nhiên vểnh tai rồi sủa. Những tiếng gõ cửa nhỏ nhỏ vang lên.

*Hãy chăm sóc tốt Thất gia của ta: Một câu nói trong phim “Võ Lâm Ngoại Truyện”, ý bảo giao cho người khác phụ trách hậu sự của mình, bản thân phải đi liều mạng…

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
Phần 105
Phần 106
Phần 107
Phần 108
Phần 109
Phần 110
Phần 111
Phần 112
Phần 113
Phần 114
Phần 115
Phần 116
Phần 117
Phần 118
Phần 119
Phần 120
Phần 121
Phần 122
Phần 123
Phần 124
Phần 125
Phần 126
Phần 127
Phần 128
Phần 129
Phần 130
Phần 131
Phần 132
Phần 133
Phần 134
Phần 135
Phần 136
Phần 137
Phần 138
Phần 139
Phần 140
Phần 141
Phần 142
Phần 143
Phần 144
Phần 145
Phần 146
Phần 147
Phần 148
Phần 149
Phần 150
Phần 151
Phần 152
Phần 153
Phần 154
Phần 155
Phần 156
Phần 157
Phần 158
Phần 159
Phần 160
Phần 161
Phần 162
Phần 163
Phần 164
Phần 165
Phần 166
Phần 167
Phần 168
Phần 169
Phần 170
Phần 171
Phần 172
Phần 173
Phần 174
Phần 175
Phần 176
Phần 177
Phần 178
Phần 179
Phần 180
Phần 181
Phần 182
Phần 183
Phần 184
Phần 185
Phần 186
Phần 187
Phần 188
Phần 189
Phần 190
Phần 191
Phần 192
Phần 193
Phần 194
Phần 195
Phần 196
Phần 197
Phần 198
Phần 199
Phần 200
Thông tin truyện
Tên truyện Thiếu gia phong lưu - Quyển 1
Tác giả Chưa xác định
Thể loại Truyện sex dài tập
Phân loại Truyện dâm Trung Quốc
Ngày cập nhật 08/11/2017 21:39 (GMT+7)

Một số truyện liên quan

Cuộc tình thú vị - Tác giả Vi Tiểu Nhân
Phần 8 Trên đường lái xe từ trường về Hải đã liên lạc với Hồng. Họ gặp nhau tại một địa điểm hoang dã trên một cánh đồng khô cằn. Ở giữa cánh đồng khô cằn lại có một khu rừng nhỏ, một căn nhà cây lá xanh tươi. Khi Hồng bước chân vào bà ngạc nhiên là nhìn thấy nhiều chàng trai cỡ tuổi Hải nhưng phần đông các bà lớn hơn như tuổi của Hồng, có nhiều bà còn lớn tuổi hơn nữa. Đen trắng vàng có đủ. Phần đồng họ đều đẹp và đầy sức sống. Có một cậu trai da đen ra cửa đón Hải và Hồng. Hải giới thiệu với Hồng là Tony người bạn cùng lớp. Tony nhìn Hồng Hải vui vẻ kêu to: “Wow! Hai người thật đẹp đôi... mời vào!” Và hắn đem Hải Hồng đi giới thiệu vài cặp khác. Sau này Hồng biết tất cả các bà ấy đều có chồng nhưng muốn vui qua một ngày đêm với các chàng trai trẻ. Họ rất lịch thiệp và tử tế, không ai dỡ trò xàm sở với ai, họ vui say ăn nhậu và nhảy đầm cùng nhau. Âm nhạc...
Phân loại: Truyện sex dài tập Cho người khác địt vợ Địt nát lồn Đụ máy bay Sex bú cặc Truyện bóp vú Truyện của kiều bào Truyện NTR Truyện sex bú lồn
Chinh phục mục tiêu - Tác giả Thanh Hưởng
Vẫn còn khá là tức mụ già dám nhổ nước bọt vào mặt hắn chứ. Thực tình mà nói hắn đâu phải là một thằng rộng lượng gì đâu, Hắn tự nhận mình là một thằng oán trả nhưng ân chưa chắc đã đền đâu. Nên con mụ Thiên Sơn Đồng Mỗ này gặp hạn rồi nên mới chọc giận hắn. Lúc đầu hắn cũng định làm cho mụ lần đầu xuất khí và sướng lồn khi thằng đàn ông nhét cặc vào lồn chứ. Bây giờ thì nghỉ khỏe nhớ. Hắn bạnh hai háng ” con nhỏ” ra. ” Con nhỏ” bây giờ còn biết gì nữa đâu vì đang hôn mê mà nên mặc kệ hắn muốn làm gì thì làm. Hắn đưa hai cái chân lên cao khiến cho cái lồn bé tẹo nâng lên cao ưỡn về phía trước. Sau khi đã để con nhỏ ở tư thế tốt nhất cho con cặc mình rồi. Hắn bắt đầu cầm con cặc đang cương cứng do vận công hết mức của mình rà rà trước miệng lồn của mụ. “Con nhỏ” vẫn hôn...
Phân loại: Truyện sex dài tập Sex bú cặc Sex bú vú Truyện bóp vú Truyện cổ trang Truyện phá trinh Truyện sex bú lồn
Sông quê mùa nước lũ
Phần 21 Trong lòng tôi chợt lóe lên câu trả lời, phải chăng bà ấy cũng đang được quê hương réo gọi, cội nguồn là yếu tố tâm linh mà, nó như dòng sông, dù qua bao thác ghềnh nhưng cuối cùng tất cả mọi dòng sông đếu trở vế biển cả cái nơi sinh ra những giọt nước ấy... Đủng đỉnh bà lấy trong xách tay cái hộp trầu, trời ơi! Cái hộp, cái hộp trầu mới liếc mắt qua nhìn thấy, tôi đã suýt ngất đi, một cảm giác lạnh ngắc chạy dọc sống lưng kéo tôi về dĩ vãng. Hình ảnh cái hộp trầu bà ngoại tôi năm xưa đã dùng, cái hộp bằng đống ánh lên theo năm tháng do bàn tay bà dùng, cái hồn Việt, văn hóa Việt đổ về, nó gắn bó với mỗi người phụ nữ ăn trầu, của làng xóm, của tháng năm thân yêu nơi đã sinh ra bao thế hệ... Bà đủng đỉnh lấy cái cối giã trầu, bà nói: Răng yếu rồi, phải giã nhuyễn mới nhai được. Cái cối được làm bằng vỏ đạn kỷ niệm của chồng bà đi qua các trận mạc, giờ đây...
Phân loại: Truyện sex dài tập Địt nơi công cộng Đụ chị dâu Đụ máy bay Đụ mẹ vợ Đụ với hàng xóm Truyện loạn luân Truyện ngoại tình Truyện phá trinh

Thể loại

Top 30 truyện sex hay nhất

Top 7: Phá trinh
Top 15: Vắng chồng
Top 18: Yến
Top 20: Cô hàng xóm
Truyện sex có thật Truyện sex loạn luân Truyện sex hiếp dâm Truyện sex vợ chồng Truyện sex ngoại tình Sói săn mồi