Từ ngày 10/05/2022 truyensex.tv đổi sang tên miền mới: TruyenHeo.net (các tên miền trước đây: truyensex.tv truyentv.net truyensac.net truyensex.top)
Truyện người lớn » Truyện sex dài tập » Thiếu gia phong lưu – Quyển 2 » Phần 195

Thiếu gia phong lưu - Quyển 2

Phần 195

Đương nhiên kỳ thật nghĩ kỹ lại thì bây giờ Nguyệt mới lớn như vậy, nếu như Tiểu Bảo thật sự là con của cô, như vậy chẳng lẽ lúc cô mười hai tuổi đã bắt đầu sinh con rồi?

Nhưng lúc này Tiểu Bảo rõ ràng đã phát hiện ra lỗ hổng trong lời nói của mình, cô lúng túng sờ đầu mình rồi đi đến trước mặt cha mẹ Nguyệt:

– Ông, bà, hai người đừng tức giận được không?

Lấy tuổi tác của Tiểu Bảo mà xưng hô với cha mẹ Nguyệt như vậy cũng là chuyện rất bình thường. Nhưng khi Thường Nhạc nghe thấy xưng hô này thì gương mặt tức tới nỗi sắp biến dạng.

Theo xưng hô của cô bé, Nguyệt vô duyên vô cớ lại có vai vế lớn hơn hắn một bậc?

– Cô bé ngốc!

Mẹ Nguyệt đi tới trước mặt Tiểu Bảo, sửa sang lại mái tóc hỗn loạn của cô

– Về sau ta làm mẹ nuôi của con thì thế nào?

– Mẹ nuôi?

Đôi mắt xinh đẹp của Tiểu Bảo vụt sáng, bàn tay nhỏ bé chìa ra:

– Mẹ nuôi phải cho tiền lì xì!

– Phụt!

Da mặt Thường Nhạc có dày đi nữa cũng không thể nhịn được hành động yêu tiền như mạng của cô bé.

Đương nhiên tiền tài đối với Nguyệt gia mà nói không phải chuyện quan trọng, có được một tiểu bảo bối đáng yêu như vậy, ngược lại càng đáng chúc mừng. Quan hệ của Thường Nhạc với Nguyệt cũng nhận được sự đồng ý.

Theo lời của cha Nguyệt, Nguyệt gia không cần lấy con gái bảo bối của mình làm vật giao dịch, chỉ cần Nguyệt nguyện ý, thì cho dù cô thích tên ăn mày, người trong nhà cũng sẽ không phản đối.

Đương nhiên nguyên nhân quan trọng nhất vẫn là tố chất cá nhân. Nếu tố chất của một người không qua được cửa của Nguyệt gia, thì trong nhà cũng sẽ không đồng ý để con gái bảo bối ở bên đối phương.

Thường Nhạc có hơi buồn bực. Lúc đầu hắn muốn dựa vào vẻ anh tuấn tiêu sái lại thêm vài phần tài hoa của mình để hoàn toàn chinh phục Nguyệt gia, không ngờ rằng Tiểu Bảo vừa xuất mã thì chuyện gì cũng đều dễ dàng được giải quyết.

Sau khi xử lý xong tất cả mọi chuyện, Thường Nhạc bị Nguyệt tiễn ra ngoài, Tiểu Bảo lại làm một bảo bối được Nguyệt gia giữ lại vài ngày.

Hai người lặng yên đi trên phố, cái miệng anh đào nhỏ nhắn của Nguyệt cong lên, cuối cùng không nhịn được mà nói ra:

– Bây giờ người ta là bạn gái của anh, anh phải có trách nhiệm với người ta!

Thường Nhạc ngẩn người, không nhịn được mà buột miệng nói:

– Đại tiểu thư, không phải Tây Môn Khinh cưỡi cô sao. Tôi đâu có cưỡi cô, sao lại phải chịu trách nhiệm?

Nghe thấy cấu này, sắc mặt Nguyệt lập tức thay đổi. Ngón tay tinh tế của cô chỉ vào mũi Thường Nhạc, gào lên:

– Lời này của anh là có ý gì? Lẽ nào anh nhất định phải lên giường với tôi mới chịu trách nhiệm với tôi sao? Tôi nói cho anh biết, bà đây sẽ không chịu thiệt đâu, còn nữa…

Nguyệt bắt đầu lải nhải… Thấy Thường Nhạc không những không chú tâm lắng nghe, lại còn chằm chằm nhìn bộ ngực của Nguyệt, không nhịn được mà bất mãn….

– Nói cho anh biết, bà đây sẽ không để mình bị thiệt đâu. Đừng tưởng rằng dùng cái ánh mắt đấy thì bà đây sẽ lên giường với anh, dù gì bà đây cũng là hoàng hoa khuê nữ.

– Hoàng hoa khuê nữ?

Thường Nhạc lau mồ hôi trên trán, không thể không nói:

– Cô thử nhìn xem có bao nhiêu thính giả?

Lúc đầu Nguyệt ngẩn ra, rồi lập tức nhìn sang…. Khuôn mặt hồng hào trong nháy mắt đỏ lên như đít khỉ… Hóa ra không biết từ lúc nào chỗ này đã bị một đám người vây lại.

Những lời nói dữ dằn rõ mồn một của Nguyệt lập tức chui vào lỗ tai đám người kia.

– Tên chết tiệt này, còn không đi mau.

Thấy Thường Nhạc vẫn đứng ở chỗ cũ, làm bộ dạng ngốc nghếch để cho người ta bình phẩm, Nguyệt không kìm được mà kéo tay Thường Nhạc cùng chạy.

Thường Nhạc cũng buồn bực, chuyện này có quan hệ gì với hắn? Nhưng nghĩ đi nghĩ lại đối phương dù sao cũng là một mỹ nữ, cuối cùng cũng miễn cưỡng chạy phía sau….

Giữa lúc hai người không để ý lại có một đám người đang nhặt cỏ đi tới. Thường Nhạc nhìn xung quanh, chuyện đồng ý với Tây Môn Khinh cuối cùng cũng hoàn thành rồi, hắn cười nhạt một tiếng:

– Tiểu bảo bối, tôi phải về rồi.

– Lẽ nào anh rất không muốn nhìn thấy tôi?

Nguyệt vốn dĩ còn có chút vui mừng, chỉ thấy cái mũi tinh tế của cô hơi nhếch lên, trong giọng nói lại có chút không vui.

Nghe thấy tiếng thở hổn hển của cô, lời nói dường như vừa dịu dàng lại vừa đa tình, Thường Nhạc giật mình, lập tức lùi về phía sau hai bước, không nhịn được mà nhìn thật kỹ.

Vẻ đẹp của cô cũng thuộc vể một loại hoàn toàn riêng có, ánh mắt xinh đẹp quyến rũ, có thể nhận ra trên người Nguyệt mơ hồ ẩn giấu một loại hơi thở thành thục.

– Thật sự thích tôi sao?

Khi hai người trầm mặc khoảng ba phút, Nguyệt bỗng nhiên ngẩng đầu, chằm chằm nhìn Thường Nhạc.

Nghe những lời ấy Thường Nhạc ngẩn người. Hắn tới nơi này hoàn toàn là do Tây Môn Khinh, còn về Nguyệt, tuy rằng xinh đẹp nhưng mới chỉ gặp lần đầu, hình như cũng chưa tới mức đó?

– Cảm ơn. Tôi đã biết đáp án rồi.

Thường Nhạc tuy không nói ra lời nhưng ánh mắt xa xăm của hắn đã nói rõ đáp án trong lòng hắn.

– Nói chuyện với tôi một lát được không?

Nguyệt nhìn ra xung quanh, cái miệng anh đào nhỏ nhắn khẽ nói.

– Được!

Thấy gương mặt cố nẽn lòng của đối phương, Thường Nhạc tà ác cười. Phàm là mỹ nữ, thì càng nhiều càng tốt. Thường Nhạc và Nguyệt ngồi xuống mặt đất bằng phẳng, trên đất mơ hồ truyền đến cảm giác mát lạnh.

– Anh đã từng nghe nói tới tiếng tim đập của người đang yêu chưa? Bây giờ anh có cảm giác đó không?

Nguyệt nhẹ nhàng nằm trong lòng Thường Nhạc, cái miệng anh đào nhỏ nhắn điềm nhiên nói.

– Tim đập?

Trong trực giác của Thường Nhạc hô hấp như ngừng lại, muốn nhận ra tim hắn có đập nhanh hơn không, nhưng trong khoảnh khắc hắn đang thất thần, một đôi môi ấm áp đã bao phủ lên môi hắn.

Dưới sự can đảm trêu đùa của Nguyệt, trái tim Thường Nhạc nhảy mạnh một cái, bị cô gái này tấn công bất ngờ như vậy, hắn cũng có vài phần kích thích

– Ha ha, ha ha, anh cuối cùng cũng có tim đập!

Nằm trên người Thường Nhạc, đôi lông mày cong cong hình lá liễu của Nguyệt khẽ nhướn lên, bướng bỉnh thì thầm.

– Anh chàng đẹp trai, có thể nói cho tôi biết cái gì mới là tình yêu chân chính?

Đôi mắt xinh đẹp nhẹ nhàng nhìn mặt đất mơ hồ. Ngữ khí của Nguyệt cực kỳ mềm mại, khẽ hỏi.

Thường Nhạc ngẩn người, thần sắc có chút cổ quái. Tục ngữ nói không sai, yểu điểu thục nữ, quân tử hảo cầu. Mỹ nữ trước mặt quả thực rất đẹp.

Nhưng trắng trợn cua mình thế này cũng thật to gan quá đi? Đương nhiên Thường Nhạc cũng không phải loại người bảo thủ. Hắn tà ác cười, Nguyệt còn chưa kịp phản ứng lại.

Đôi môi dày rộng kia đã bao trùm lấy cái miệng anh đào nhỏ nhắn, tất cả hương thơm ngọt ngào nhàn nhạt đều bị Nguyệt đào sâu hết rồi.

Ngay cả Nguyệt cũng ngẩn người, người mình thích là Tây Môn Khinh, bị sức hấp dẫn của Tây Môn Khinh hấp dẫn, còn Thường Nhạc dường như lại có sức hấp dẫn vô tận.

Chỉ trong nháy mắt một tư vị tuyệt vời được đốt lên trong trái tim cô, cô thậm chí còn cảm giác cả người mình không có tế bào nào không hưng phấn.

– Tại sao lại như vậy?

Cái trán trắng nõn của Nguyệt khẽ cau lại.

Khóe môi Thường Nhạc lộ ra nụ cười tà mị. Tây Môn Khinh thuộc về hắn, như vậy người phụ nữ của cô ta tất nhiên cũng thuộc về Thường Nhạc hắn, một chuyên gia sưu tầm mỹ nữ cao cấp.

Cũng không biết qua bao lâu Nguyệt mới chậm rãi tỉnh táo lại. Cô đẩy mạnh Thường Nhạc ra, gương mặt xinh đẹp ửng đỏ, cô thấy trong cặp mắt xanh như ngọc bích của Thường Nhạc tràn đầy dục vọng vô tận.

– Chúng ta…. Chúng ta đi xung quanh đi!

Nguyệt luống cuống tay chân, chỉ về phía trước, xấu hổ nói.

– Ok. Không thành vấn đề!

Thường Nhạc nhìn thấy bộ dạng bối rối của Nguyệt, khóe miệng lộ ra một nụ cười tà mị.

Lúc này tâm trạng của Nguyệt hoàn toàn không thoải mái như lúc nãy.

– Koinu không biết ý của anh thế nào?

Đôi mắt sáng ngời chằm chằm nhìn gương mặt Koinu, chậm rãi nói.

– Cái này…

Lông mày Koinu nhíu lại, chuyện này quả thực rất khó giải quyết, nhưng lại đúng vào thời điểm mấu chốt của tâm trạng.

Bàn tay Thần khẽ gõ lên mặt bàn, mắt chằm chằm nhìn Koinu, gằn từng chữ:

– Tục ngữ nói rất đúng. Con chim nhỏ ở trong lồng thì mãi mãi không lớn lên. Nếu Koinu vẫn luôn nghe lời cha như vậy….

Phía sau tuy rằng không nói ra nhưng ý tứ trong đó lại rất rõ ràng. Kỳ thật Koinu cũng không đồng tình với cách làm của cha mình, tự ý cùng phe với Tư Đồ Lôi Minh.

Điều này cũng có nghĩa ở vào thế đối đầu với Thường Nhạc. Koinu đã từng chứng kiến sự lợi hại của Thường Nhạc, gã đối với Thường Nhạc sinh ra cảm giác sợ hãi thiên bẩm, gã tình nguyện làm bạn của Thường Nhạc, cũng không muốn làm kẻ thù của hắn.

Chuyện cha và Tư Đồ Lôi Minh lén lút thỏa thuận với nhau đã bị Thần biết được, rõ ràng giữa Tư Đồ Lôi Minh và Thường Nhạc, hội Hắc Long chỉ có thể chọn một.

Khó khăn tạm thời ở hội Hắc Long nhờ có Thường Nhạc giúp đỡ mới có thể thoát khỏi nguy cơ. Tư Đồ Lôi Minh lại vẫn luôn duy trì trạng thái ngao cò tranh đấu, ngư ông đắc lợi. Theo tiếng gõ bàn của Thần, Koinu cảm giác tim gã lại nẩy lên một cái.

– Được, cho tôi ba ngày, tôi sẽ cho anh một đáp án vừa ý!

Trong chớp mắt Tiểu Khuyết dứt khoát nói.

Thần híp mắt, khẽ gật đầu. Nói chuyện với người thông minh đúng là bớt việc mà!

– Đại hội giám đinh? Thú vị!

Thấy trên mặt Thường Nhạc bất giác lộ ra một tia hứng thú, Nguyệt điềm nhiên cười nói:

– Anh đã thích thì chúng ta cùng nhau vào xem!

– Nơi này là đại hội giám định Hàng Châu, ngoại trừ nhân viên tham gia, những người khác căn bản không được phép vào!

Nguyệt nghiêng đầu, không hề nghĩ ngợi mà la hét:

– Bà cô đây không tin ở Hàng Châu này còn một mẫu ba thước đất mà tôi không thể vào.

– Đổ mồ hôi!

Vô số ánh mắt ở xung quanh lập tức tụ lại ở đây.

– Đứng lại. Theo quy định, ngoại trừ chuyên gia giám định, bất cứ ai cũng không được vào.

Quả nhiên vừa đi đến cửa đã bị người ta chặn lại.

– Tránh sang một bên!

Lông mày của Nguyệt hơi nhướn lên, hoàn toàn không để tâm sự ngăn cản của đối phương.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
Phần 105
Phần 106
Phần 107
Phần 108
Phần 109
Phần 110
Phần 111
Phần 112
Phần 113
Phần 114
Phần 115
Phần 116
Phần 117
Phần 118
Phần 119
Phần 120
Phần 121
Phần 122
Phần 123
Phần 124
Phần 125
Phần 126
Phần 127
Phần 128
Phần 129
Phần 130
Phần 131
Phần 132
Phần 133
Phần 134
Phần 135
Phần 136
Phần 137
Phần 138
Phần 139
Phần 140
Phần 141
Phần 142
Phần 143
Phần 144
Phần 145
Phần 146
Phần 147
Phần 148
Phần 149
Phần 150
Phần 151
Phần 152
Phần 153
Phần 154
Phần 155
Phần 156
Phần 157
Phần 158
Phần 159
Phần 160
Phần 161
Phần 162
Phần 163
Phần 164
Phần 165
Phần 166
Phần 167
Phần 168
Phần 169
Phần 170
Phần 171
Phần 172
Phần 173
Phần 174
Phần 175
Phần 176
Phần 177
Phần 178
Phần 179
Phần 180
Phần 181
Phần 182
Phần 183
Phần 184
Phần 185
Phần 186
Phần 187
Phần 188
Phần 189
Phần 190
Phần 191
Phần 192
Phần 193
Phần 194
Phần 195
Phần 196
Phần 197
Phần 198
Phần 199
Phần 200
Phần 201
Phần 202
Phần 203
Phần 204
Phần 205
Phần 206
Phần 207
Phần 208
Phần 209
Phần 210
Phần 211
Phần 212
Phần 213
Phần 214
Phần 215
Phần 216
Phần 217
Phần 218
Phần 219
Phần 220
Phần 221
Phần 222
Phần 223
Phần 224
Phần 225
Phần 226
Phần 227
Phần 228
Phần 229
Phần 230
Phần 231
Phần 232
Phần 233
Phần 234
Phần 235
Phần 236
Phần 237
Phần 238
Phần 239
Phần 240
Phần 241
Phần 242
Phần 243
Phần 244
Phần 245
Phần 246
Phần 247
Phần 248
Phần 249
Phần 250
Phần 251
Phần 252
Phần 253
Phần 254
Phần 255
Phần 256
Phần 257
Phần 258
Phần 259
Phần 260
Phần 261
Phần 262
Phần 263
Phần 264
Phần 265
Phần 266
Phần 267
Phần 268
Phần 269
Phần 270
Phần 271
Phần 272
Phần 273
Phần 274
Phần 275
Phần 276
Phần 277
Phần 278
Phần 279
Phần 280
Phần 281
Phần 282
Phần 283
Phần 284
Thông tin truyện
Tên truyện Thiếu gia phong lưu - Quyển 2
Tác giả Chưa xác định
Thể loại Truyện sex dài tập
Phân loại Truyện dâm Trung Quốc
Ngày cập nhật 08/11/2017 22:11 (GMT+7)

Một số truyện liên quan

Đêm ngà lạc thú - Tác giả Lý Lao Ái
Phần 26 Sau giờ tan sở, Bính và Lựu gặp nhau thường xuyên. Trong tâm tư người đàn ông như Bính nhìn thấy can nhà mình là một địa ngục trần gian. Chàng cố lảng tránh nếu có dịp. Lựu thì sung sướng đã được Bính yêu thương. Sau giờ tan sở, nàng được chàng đụ trong những khách sạn. Từ khách sạn tồi tàn đến khách sạn sang trọng trong vùng hầu như có bước chân của nàng để đặt. Nàng chóng quên những lần Đăng đụ nàng. Và ngay cả Bính những tràn đụ Nhàn vũ bão mỗi lúc lún sâu vào kỷ niệm. Một kỷ niệm chua chát. Và chàng cũng thửa hiểu Nhàn không khác gì tâm trạng của chàng. Cuộc tình tay tư không hàn gắn được. Những lợn cợn tình cảm và dục vọng khó bề lắng xuống. Nhưng họ phải sống trong một căn nhà mà mỗi người luôn luôn có tâm sự và ý nghỉ riêng tư. Ai cũng theo đuổi ý nghĩ đó và hầu như đang tìm lối thoát mà vẫn tắt nghẽn. Nữ thường lệ, tan sở, Lựu ra về không thấy Bính đợi nàng. Lựu dào giác nhìn...
Phân loại: Truyện sex dài tập Sex bú cặc Sex bú vú Truyện bóp vú Truyện móc lồn Truyện phá trinh
Thần điêu đại hiệp
Phần 22 May mắn Dương Qúa từ lúc lên núi thâu tâm công pháp đã đạt đệ nhị trọng cảnh, tuy không có sức sát thương nhưng cơ thể lại có một lực phòng ngự tuyệt đối, do vậy một chưởng mười thành công lực của tôn bất nhị chưa đủ làm hắn mất mạng. Chỉ thấy Dương Qúa bị chưởng lực đánh bay vào dòng suối phía sau lưng, hắn thổ ra một bụm huyết rồi thấy toàn thân nặng trĩu, hắn hôn mê từ từ chìm vào trong nước rồi. Chư nữ chứng kiến Dương Qúa bị Tôn Bất Nhị đánh thổ huyết thì trong long vô cùng đau đớn, một vài nữ nhân mang thai cùng Vương Y Nhiên do chịu không được đả kích mà ngất đi. Những nữ nhân còn lại đều khóc lóc thảm thiết, Tôn Bất Nhị quát lớn bảo chúng nữ ngưng khóc rồi phất tay bỏ về. Sau đó toàn chân phái trục xuất Dương Qúa ra khỏi sư môn, còn vụ việc hơn hai trăm nữ môn sinh gian dâm với Dương Qúa thì được dầu nhẹm đi. Dương Qúa may mắn không có chết, hắn được một lão bà...
Phân loại: Truyện sex dài tập Truyện dâm hiệp Truyện dâm Trung Quốc
Thiếu gia phong lưu – Quyển 1
5 Mày đã không thích tự mình chịu khổ thì để thiếu gia tao giúp mày một tay! Thường Nhạc khẽ vung tay, nắm đấm tràn đầy khí tức quỷ dị chuẩn bị xuất ra, tin rằng một quyền này tuyệt đối có thể đập cho công tử Phú Quý đến mức ngay cả mẹ gã cũng không nhận ra. Dừng tay! Ầm! Thanh âm trầm thấp kia vừa mới vang lên, nắm đấm của Thường đại công tử của chúng ta đã được tung ra, rất dứt khoát, cũng rất lưu loát, thoạt nhìn tất cả đã hình thành một đường cong tuyệt đẹp. Răng nanh rơi xuống như mưa, Thường Nhạc không kìm nổi kinh ngạc thán phục: Thật không ngờ hàm răng còn trắng hơn làn da của mày, thiếu gia tao thực hâm mộ nha! Lúc này, tên công tử Phú Quý sớm đã hôn mê bất tỉnh, còn Thường Nhạc thì tiếc hận lắc đầu, đứng dậy rồi nhìn sang tên vừa la lên. Tiếp xúc với một gương mặt vô cùng đẹp trai và phong độ, Thường Nhạc cảm thấy khó chịu.Móa, chẳng lẽ mấy tên người nước ngoài này...
Phân loại: Truyện sex dài tập Truyện dâm Trung Quốc

Thể loại

Top 30 truyện sex hay nhất

Top 7: Phá trinh
Top 15: Vắng chồng
Top 18: Yến
Top 20: Cô hàng xóm
Truyện sex có thật Truyện sex loạn luân Truyện sex hiếp dâm Truyện sex vợ chồng Truyện sex ngoại tình Sói săn mồi