Từ ngày 10/05/2022 truyensex.tv đổi sang tên miền mới: TruyenHeo.net (các tên miền trước đây: truyensex.tv truyentv.net truyensac.net truyensex.top)
Truyện người lớn » Truyện sex dài tập » Hàn khố đệ tử » Phần 64

Hàn khố đệ tử - Tác giả Hắc Oa

Phần 64

Cho tới khi phòng Lý Cáp ngừng phát ra tiếng động, Tử Nghiên mới tỉnh lại, đẩy Diễm Nhi ra, thở dài một hơi, trong đầu lại tưởng tượng tới thân thể cường tráng của Lý Cáp đêm hôm đó.

Hai nàng nhìn nhau, cùng bật cười, cũng may âm thanh kia dừng lại, nếu không cứ như vậy dùng tay mà phá thân nhau thì không biết có hối hận tới chết không nữa.

Ư…

Tiếng rên lại vang lên một cách bất ngờ, Diễm Nhi cùng Tử Nghiên toàn thân run rẩy.

Âm thanh kia trong chốc lát đẩy lên rất cao, rất dồn dập, sau đó dần dần ngưng lại. Khu biệt viện lại trở về với sự yên tĩnh.

Bạn đang đọc truyện Hàn khố đệ tử tại nguồn: https://truyendam.org/han-kho-de-tu/

Chíp chíp chíp chíp chíp…

Tiếng chim kêu sáng sớm đánh thức đôi tiểu phu thê đang quấn lấy nhau trên giường.

Lý Cáp mở mắt ngồi dậy, tinh thần sảng khoái vô cùng. Cả hai người đều là xử nam xử nữ, đêm qua phải mất khá nhiều thời gian mới làm quen được, sau khi quen rồi thì cả hai rất hăng hái, nếu không phải lần đầu tiên thì có khi bây giờ vẫn còn đang làm…

Thấy Thiên Thiên còn đang ngủ, Lý Cáp gọi Diễm Nhi tới mặc quần áo cho mình. Thấy Diễm Nhi đôi mắt thâm quầng, Lý Cáp cười nói:

– Đêm qua ngủ cùng Tử Nghiên không tốt sao?

Diễm Nhi thấp giọng đáp:

– Diễm Nhi không sao, chỉ là… đêm nay Diễm Nhi lại sang ngủ cùng Tử Nghiên muội tiếp sao?

Thoáng nhìn qua Thiên Thiên đang ngủ say trên giường, trong lòng nàng chợt có cảm giác đố kỵ.

Chợt cảm giác trước ngực tê lên, không ngờ là bị Lý Cáp bóp vào. Tới lúc kịp phản ứng kêu to lên thì Lý Cáp đã bước ra khỏi cửa cười lớn:

– Đêm nay về đây ngủ thôi.

Sáng hôm nay hình như chỉ có Lý Cáp là tinh thần rất tốt, còn mấy người Tử Nghiên với Nguyệt Nhi có vẻ đều là một đêm mất ngủ, bây giờ vẫn còn chưa dậy.

Lý Cáp cảm thấy sức lực đang quá dồi dào, bèn đánh một bài Thái Cực Quyền cho nó tiêu bớt đi, sau đó gọi Tam Ngưu chuẩn bị ra ngoại ô săn bắn.

Lý Cáp từ nhỏ lười học văn mà cũng chán học võ, nhưng với cưỡi ngựa bắn cung hắn lại rất có hứng thú, có thể là vì kiếp trước chưa từng gặp qua. Hắn bắn cung dù chưa tới mức bách bộ xuyên tâm nhưng cũng coi như có chút kỹ năng, ngày trước lúc nhàn rỗi thường ra ngoại ô săn.

Hôm nay ngoài Tam Ngưu hắn còn mang theo Đại Phi, Lý Đông Lý Tây cùng một đám công tử ăn chơi thành Hổ Dương.

Khả năng cưỡi ngựa cùng bắn cung của Lý Cáp so với người thường thì có hơn chút, nhưng so với thợ săn chuyên nghiệp thì con kém xa. Nhưng mỗi lần đi săn hắn vẫn dẫn đầu, đó là vì có Đại Phi đi lùa thú rừng về.

Có Đại Phi thì hắn chỉ việc cưỡi ngựa đi dạo chờ nó mang mồi về.

Tam Ngưu thể trọng quá lớn, mặc dù đã chọn loại ngựa khỏe nhất nhưng vẫn không ăn thua, đi vài bước mấy con ngựa đã thở hổn hển, chạy không nổi, Tam Ngưu giận lắm, chửi ầm ĩ cả lên, bèn bỏ ngựa xuống chạy bộ. Bọn chúng võ công cao, chạy bộ so với người ta cưỡi ngựa không kém làm bao.

Hơn một canh giờ, cả đám cũng chỉ có mình Lý Cáp bắt được hai con nai cùng mấy con thỏ hoang.

Lý Cáp sai đầu bếp làm thịt mấy con này cho Tam Ngưu ăn. Bản thân hắn cũng có chút đói, hôm nay săn có vẻ không đẹp ngày, chi bằng về nhà bảo Tử Nghiên chuẩn bị chút đồ ăn.

Nghĩ tới đó Lý Cáp bèn xoay ngựa tính rời đi. Chợt từ mặt đất đám lá vàng xao động, một cái mũi hồng hồng nhỏ xinh thò ra, sau đó một con nửa giống thỏ nửa giống chồn màu trắng tuyết chui ra, dáng điệu khập khiễn, hình như bị thương.

Xem ra là ai đó để xổng. Lý Cáp nghĩ nghĩ, bèn lấy cung ra nhắm con chồn, tính cho nó một phát về trời.

Chợt một đạo hào quang từ đâu phóng tới thẳng vào người con thú nhỏ, đánh ngã nó ra đất.

Lý Cáp có chút sửng sốt, tên trong tay còn chưa thả, nhìn xung quanh thì không thấy ai, lại nhìn con thú nhỏ kia, thấy đôi mắt nó long lanh ướt át, tựa hồ đang cầu xin hắn tha cho. Lý Cáp mềm cả người, hạ cung xuống.

– Lý Đông, đem con thú kia qua đây.

Lý Đông xuống ngựa đi bắt lấy con thú, nhưng con thú kêu lên một tiếng, lùi lại phía sau.

– A, con súc sinh này, không biết tốt xấu a.

Lý Đông thấy vậy liền muốn dùng sức bắt lấy.

– Lý Đông, về đi, để ta.

Lý Cáp lên tiếng. Lý Đông bất đắc dĩ lui về, còn nói thêm:

– Con hồ ly này dù bị thương nhưng rất hung hăng, nhị công tử nên cẩn thận một chút.

Lý Cáp ồ một tiếng. Hóa ra là con hồ ly, ở kiếp trước hắn mới chỉ nhìn qua sách báo thôi chứ chưa tận mắt thấy bao giờ, ngay cả trên ti vi cũng chỉ là dùng kỹ xảo ra chứ không có thật.

(Tiện đây nói luôn hồ ly và cáo không phải là một đâu nhé, nó là họ hàng với nhau thôi, giống mèo với hổ í.)

Con hồ ly kia thấy Lý Cáp bước lại thì chiếp chiếp kêu gần giống tiếng con gà con, đôi mắt đen to tròn nhìn hắn không chớp.

Lý Cáp ngồi xuống, khẽ vuốt đầu nó, con hồ ly khẽ run một cái, sau đó dần dần im lặng cho hắn vuốt ve. Lý Cáp cảm thấy rất thú vị, bèn quyết định đem nó về nhà nuôi.

Lý Cáp ôm con hồ ly vào lòng đứng lên. Mới vừa rồi con thú đối với Lý Đông rất hung hãn, nhưng với Lý Cáp nó lại rất ngoan ngoãn nằm trong lòng hắn.

Lý Cáp lấy miếng băng gạc quấn chân nó lại, rồi thả nó vào ngực áo mình.

– Mau buông con nghiệt súc kia xuống!

Một tiếng hét to truyền từ trong rừng ra, con thú nhỏ liền run lên bần bật, hiển nhiên đối với âm thanh này nó rất sợ hãi.

Nhớ lại đạo hào quang vừa rồi, Lý Cáp có chút nghi hoặc, chẳng lẽ là cao thủ võ lâm sống ẩn dật, vì đói quá nên đi săn thú?

Trong lúc hắn đoán mò, một đạo thân ảnh hạ xuống. Người này một thân đạo bào sáng sủa, tay cầm phất trần lưng dắt trường kiếm, rất có dáng tiên phong đạo cốt.

– Vị đạo trưởng đây là muốn bắt con thú này sao?

Lý Cáp cười lên tiếng trước.

Đạo nhân nhìn vào con thú trong ngực Lý Cáp, lại nhìn lên Lý Cáp, vẻ mặt nghi hoặc:

– Con nghiệt súc này không ngờ lại để cho ngươi ôm.

Lý Đông bên cạnh đứng lên nói:

– Lão đạo, hồ ly này thiếu gia nhà ta đã muốn, đây coi như đền bù cho ngươi, đi tìm con khác đi.

Nói xong ném một nén bạc về phía đạo sĩ.

Nén bạc bay tới trước mặt lão đạo sĩ, lão thổi nhẹ một cái nén bạc liền bật ngược trở về người Lý Đông, sau đó cười nói:

– Vị công tử này, con hồ ly đó đã tu thành yêu vật, mau giáo nó cho Bản đạo.

Lý Cáp đang sững sờ trước công phu của lão Đạo, nghe lão nói thế thì nhìn lại con thú, lại nhớ kiếp trước đọc truyện thì hồ yêu toàn là những đại mỹ nhân như hoa như ngọc, so với tiên nữ còn hơn một bậc, bèn cười nói:

– Chính vì nó là hồ yêu ta mới phải mang nó về, không thì ta rỗi hơi đâu mà tha con thú bình thường về nhà.

Lão đạo nhìn ra ý tứ khinh khỉnh của Lý Cáp, nhíu màyL…

– Nghiệt súc này yêu pháp cao thâm, bị giam chín ngày trong Bát Quái Trận mới trở về nguyên hình, hiện tại là lúc tốt nhất để tiêu diệt nó, nếu để nó khôi phục nguyên khí thì không biết làm thế nào mới không chế được. Công tử tướng khí phú quý, nên yên ổn mà hưởng thụ cuộc sống, nếu không sau này bị con yêu hồ kia hại thì hối không kịp đâu.

Lý Cáp nghe vậy càng giữ chặt con hồ ly, nói:

– Ngươi nói nó là yêu tinh, vậy có bằng chứng gì không?

Lão Đạo sĩ thản nhiên nói:

– Đúng, nó là Tam Nhãn Lục Vĩ Hồ, tu luyện ngàn năm có dư, bản đạo phải mất mấy chục năm nay mới bày ra được Cửu Thiên Bát Quái Trận, khó khăn lắm mới gây được thương tổn cho nó.
– Tận ngàn năm sao?

Mồm nói có vẻ kinh hoảng nhưng mặt thì tươi như hoa cúc nở.

– Nói vậy yêu hồ này hẳn đã giết không ít người?

Lão đạo lắc đầu:

– Yêu hồ này trước nay sống trong núi, có lẽ chưa hại ai, nhưng rồi nó sẽ hại, phải phòng ngừa trước mới được.

Lý Cáp nghe vậy bèn nói:

– Đạo trưởng có thể thu phục yêu hồ ngàn năm, xem ra đạo pháp cũng rất cao nhỉ?!
– Bản đạo bảy tuổi tu hành, đến nay một trăm ba mươi năm có lẻ, mặc dù chưa đắc đạo nhưng trong giới đạo gia cũng có chút danh tiếng.

Lý Cáp nghe lão luôn mồm xưng “bản đạo” mà không phải “bần đạo” như những đạo sĩ khác là đủ biết lão là người rất kiêu căng tự phụ.

– Nếu đạo trưởng đạo pháp cao cường như vậy thì tự mình đến lấy lại con hồ yêu này đi.

Lý Cáp nói xong Tam Ngưu cùng bước lên trước, sau đó hắn lại vuốt ve con hồ yêu cho nó khỏi sợ hãi.

Tam Ngưu đứng ra sừng sững như ba trái núi, hung hăng nhìn lão đạo.

Lão đạo cười khẩy nói:

– Ra là hậu duệ của Độc Giác Tí, chẳng qua cũng chỉ là bán tiên bán yêu, đừng nói là cha các ngươi, cho dù là Thái Thượng Lão Quân hôm nay hạ phàm bản đạo cũng phải mang con hồ yêu đó đi!

Lý Cáp nghe mấy cái tên quen quen nhưng không nhớ ra nổi, còn Tam Ngưu thì ngơ ngác nhìn nhau.

Còn chưa hiểu ra chuyện gì, chợt lão đạo rút cây kiếm sau lưng ném lên trời. Thanh kiếm dừng lại ngay phía trên đám người Lý Cáp, đầu kiếm chĩa xuống, sau đó thanh kiếm xoay vòng tròn càng lúc càng nhanh, xung quanh giông bão dần nổi lên. Lý Cáp trước ngực cảm thấy nhức nhối, cảm giác có gì đó đè nén rất khó chịu, Tam Ngưu cũng chịu không nổi phải lùi về, những người khác đều ngồi phịch xuống hổn hển thở.

Lão Đạo sĩ vung tay áo lên, mười hai thanh chủy thủ phóng ra cắm thành vòng tròn xung quanh đám người Lý Cáp.

– Can Chi Chính Dương Trận!

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
Phần 105
Phần 106
Phần 107
Phần 108
Phần 109
Phần 110
Phần 111
Phần 112
Phần 113
Phần 114
Phần 115
Phần 116
Phần 117
Phần 118
Phần 119
Phần 120
Phần 121
Phần 122
Phần 123
Phần 124
Phần 125
Phần 126
Phần 127
Phần 128
Phần 129
Phần 130
Phần 131
Phần 132
Phần 133
Phần 134
Phần 135
Phần 136
Phần 137
Phần 138
Phần 139
Phần 140
Phần 141
Phần 142
Phần 143
Phần 144
Phần 145
Phần 146
Phần 147
Phần 148
Phần 149
Phần 150
Phần 151
Phần 152
Phần 153
Phần 154
Phần 155
Phần 156
Phần 157
Phần 158
Phần 159
Phần 160
Phần 161
Phần 162
Phần 163
Phần 164
Phần 165
Phần 166
Phần 167
Phần 168
Phần 169
Phần 170
Phần 171
Phần 172
Phần 173
Phần 174
Phần 175
Phần 176
Phần 177
Phần 178
Phần 179
Phần 180
Phần 181
Phần 182
Phần 183
Phần 184
Phần 185
Phần 186
Phần 187
Phần 188
Phần 189
Phần 190
Phần 191
Phần 192
Phần 193
Phần 194
Phần 195
Phần 196
Phần 197
Phần 198
Thông tin truyện
Tên truyện Hàn khố đệ tử
Tác giả Hắc Oa
Thể loại Truyện sex dài tập
Phân loại Truyện dâm hiệp
Ngày cập nhật 01/10/2021 03:33 (GMT+7)

Mục lục truyện của Tác giả Hắc Oa

Thể loại

Top 30 truyện sex hay nhất

Top 7: Phá trinh
Top 15: Vắng chồng
Top 18: Yến
Top 20: Cô hàng xóm
Truyện sex có thật Truyện sex loạn luân Truyện sex hiếp dâm Truyện sex vợ chồng Truyện sex ngoại tình Sói săn mồi