Từ ngày 10/05/2022 truyensex.tv đổi sang tên miền mới: TruyenHeo.net (các tên miền trước đây: truyensex.tv truyentv.net truyensac.net truyensex.top)
Truyện người lớn » Truyện sex dài tập » Hàn khố đệ tử » Phần 50

Hàn khố đệ tử - Tác giả Hắc Oa

Phần 50

Lý Cáp vuột mặt một cái, hỏi lại:

– Thực sự là… Lưu Nguyệt Nhi?

Mạch Đông Khoan gật đầu:

– Không sai, sư phụ ngươi làm sao nhìn nhầm được, nhất là nữ nhân có dung mạo đặc biệt như vậy.

Lý Cáp có chút đờ đẫn tự nói:

– Nàng làm sao lại tới đây? Không thể nào, nàng hẳn sẽ không bao giờ đi tìm ta mới đúng.

Mặc Đông Khoan trầm mặt giọng nói:

– Ta gặp nàng ở cách vương phủ không xa, hỏi người xung quanh thì biết nàng đã ở đó hai năm rồi. Ở chỗ nhà của nàng hình như có thể nhìn ra vương phủ đó.

Lý Cáp bàn tay không tự chủ được run lên một cái, nuốt ngụm nước bọt, khàn giọng nói:

– Ý người là… lúc chúng ta rời khỏi thành Hàm Châu không lâu thì nàng tới đây? Sống ngay gần vương phủ, hơn hai năm… hai năm, tại sao ta chưa từng chú ý tới? Nàng muốn làm gì?

Nói tới đây trong đầu lại hiện lên hình ảnh cái bớt con rết cùng đôi mắt sâu kín kia.

Mạch Đông Khoan nhìn chằm chằm Lý Cáp, một lúc sau mới thở dài:

– Lời này có lẽ ngươi nên đi hỏi nàng, dù sao lúc trước là ngươi không đúng.

Lý Cáp sửng sốt nói:

– Vậy ý sư phụ là muốn ta cưới nàng? Chuyện này sao có thể?!

Mạch Đông Khoan thản nhiên nói:

– Làm sao lại không thể? Ngươi kéo tấm khăn che mặt của người ta xuống, dĩ nhiên là phải cưới người ta. Nói không chừng ở với nhau lâu ngươi sẽ phát hiện được chỗ tốt của nàng, hài tử à, dung mạo không phải là tất cả của người phụ nữ đâu.

Lý Cáp bĩu môi:

– Cứ coi như ta không sợ, vậy những người khác trong phủ thì sao, vạn nhất Thiên Thiên Diễm Nhi bị hù ngất thì sao, vạn nhất bọn Ngưu Đại bị hù tới mức muốn ăn nhiều hơn thì thế nào, vạn nhất Đại Phi bị hù tới mức rụng hết lông…

Thiên Thiên chợt lên tiếng:

– Thiếu gia, Lưu gia tiểu thư thực sự dọa người như vậy sao?

Ngày ấy trông thấy dung mạo Lưu Nguyệt Nhi chỉ có Lý Cáp cùng Mạch Đông Khoan, mấy người Thiên Thiên chỉ nhìn thấy đôi mắt cùng giọng nói của nàng, thiết nghĩ không đến mức đáng sợ như lời Lý Cáp chứ.

Lý Cáp lắc đầu không đáp, lẩm bẩm:

– Rốt cuộc nàng ta muốn thế nào, chẳng lẽ muốn tiền, vậy đưa cho nàng vài vạn lượng rồi đưa nàng về đi.

Mạch Đông Khoan thở dài, ngao ngán nói:

– Ta thấy không phải, nàng vốn là con phú thương, tiền bạc đâu có thiếu. Một người con gái chịu lặng lẽ sống ở khách điếm hai năm, ngươi nói nàng chỉ cần mấy vạn đó thôi sao?

Lý Cáp buồn bực nói:

– Vậy rốt cuộc muốn ta phải làm sao, ta mặc dù không phải người hoàn hảo tốt đẹp gì, nhưng Lưu Nguyệt Nhi thực sự là ta không nhìn nổi chứ đừng nói tới cưới làm vợ. Chuyện trước kia là ta sai, nhưng nàng cũng không nên quấn lấy ta như vậy!

Mạch Đông Khoan âm trầm hỏi:

– Nàng quấn lấy ngươi sao? Lúc nào vậy?

Lý Cáp sửng sốt một hồi, ấp úng nói:

– Nàng… nàng đợi ở gần vương phủ hơn hai năm… chẳng phải…

Chợt Lý Cáp nhớ ra, hình như Lưu Nguyệt Nhi cũng chưa từng tìm tới hắn, nếu Mạch Đông Khoan không nói căn bản hắn không thể biết được sự xuất hiện của nàng.

Lý Cáp thở dài thườn thượt, đứng lên nói:

– Tốt nhất là đi hỏi nàng xem sao.
– Nếu nàng muốn ngươi cưới nàng thì sao?

Mạch Đông Khoan giọng không biểu cảm hỏi.

Lý Cáp nhíu mày:

– Ta không thích nàng, làm sao mà cưới?
– Không thích? Vì nàng quá xấu à?
– Ta nói này sư phụ, ngươi đừng có châm chọc ta như vậy, đổi lại là người thì người có cưới không?

Lý Cáp bất mãn nói.

Mạch Đông Khoan hớp một ngụm trà nói:

– Ta đã nói với ngươi nữ tử này không phải vì xấu không gả được cho ai nên mới tới tìm ngươi. Nhìn ánh mắt nàng ta thấy nàng là một cô gái kiên cường mạnh mẽ, lòng tự trọng cũng rất lớn, không phải vô duyên vô cớ mà chạy tới sống lặng lẽ ở đây hai năm.

Thấy Lý Cáp muốn mở miệng phản bác, Mạch Đông Khoan khoát tay nói:

– Ta không phủ định chuyện nhất kiến chung tình là có thật, nhưng chắc chắn không có chuyện nàng vừa nhìn ngươi đã thích, khí đó ngươi mới mười một tuổi, dù trưởng thành sớm nhưng cũng không thể coi là nam nhân trưởng thành được, không thể khiến Lưu Nguyệt Nhi vừa nhìn đã thích.
– Vậy… người nói nàng rốt cuộc vì cái gì?
– Ta… không biết.

Mạch Đông Khoan lắc đầu.

– Kháo, còn giả vờ nguy hiểm nữa, thôi để ta tự đi hỏi.

Lý Cáp nói xong phất tay áo đi ra ngoài.

Trong phòng còn lại mình Mạch Đông Khoan, lão ngồi xuống nhấp tách trà, tự nhủ:

– Rốt cuộc là có ý gì…

Lý Cáp cùng mấy người Thiên Thiên rất nhanh tói địa chỉ mà Mạch Đông Khoan nói.

Duyệt Lai khách sạn.

Từ khi nào nơi đây có cái khách sạn kinh điển như vậy a?!

Vào khách sạn, Lý Cáp đánh mắt, Diễm Nhi liền bước tới hỏi:

– Trong khách sạn này có ai tên Lưu Nguyệt Nhi không?
– Ngươi hỏi làm gì?

Chưởng quầy đầu cũng không thèm ngẩng hỏi lại.

Rầm!

Ngưu Tam vỗ vào mặt bàn một cái, chưởng quầy lập tức giật bắn người, mờ mịt nhìn mấy người Lý Cáp, lắp bắp:

– Ở… ở lầu hai phòng chữ Canh.

Cả đám người bước lên lầu hai, để lại lão bản còn đang toát mồ hôi lạnh.

Vừa lên lầu hai Lý Cáp liền nghe được một tiếng đàn cùng tiếng hát phiêu đãng.

– 红尘多可笑, 痴情最无聊, 目空一切也好, 此生未了…

Tiếng hát mặc dù không sánh được với Thanh Thanh, nhưng cũng rất tuyệt vời, giọng hát mềm mại ôn nhu, lại có sự yếu đuối ẩn chứa bên trong…

Chính là bài hát mà Lý Cáp dạy Thiên Thiên, “Tiếu hồng trần”, bài hát này Thượng Quan Thanh Thanh từng cùng hắn hát ở trà lâu, dân chúng xung quanh không ai không biết.

Người ở lầu hai có vẻ đều thích giọng hát của nàng, ai cũng mở cửa sổ.

Lý Cáp có chút hoảng hốt.

Diễm Nhi muốn tới gõ cửa, nhưng Lý Cáp ngăn lại, cho tới khi tiếng ca chấm dứt hắn mới gõ nhẹ cửa phòng.

Từ trong phòng vọng ra tiếng nói:

– Để thức ăn ở cửa phòng được rồi.

Tiếng đàn lại cất lên, tựa hồ người trong phòng còn muốn đàn một khúc nữa, nhưng tiếng gõ cửa lại vang lên, khiến nàng nhíu mày, lấy tâm khăn lụa che mặt lại, đứng dậy ra mở cửa.

Mở cửa ra, một khuôn mặt khá tuấn tú, mặc dù chỉ mười bốn mười lăm, nhưng từ hai hàng lông mày đã hiện rõ khí phách của một nam tử hán, có vẻ không hợp với tuổi tác lắm, từ ánh mắt dễ dàng nhận ra một tính cách ngang ngược, sự cương quyết không thể chống lại, có chút hào hùng bá đạo.

Khuôn mặt này so với trong trí nhớ của nàng hai năm trước đã khác quá nhiều. Nhưng nàng không hề cảm thấy xa lạ, giống như mỗi ngày đều nhìn thấy vậy. Từ ngày hôm đó nàng đã nhớ kỹ khuôn mặt này, cho dù hắn hóa thành tro thì nàng cũng nhận ra được.

Hận hắn sao? Ý trời như vậy biết làm thế nào, hận có để làm gì không? Mẫu thân nàng đã từng nói, hận tức là yêu.

Yêu sao? Yêu thì có được gì? Nàng vẫn nhớ ánh mắt từ khiếp sợ chuyển sang chán ghét của hắn năm đó, ánh mắt đó như con dao cứa vào tim nàng, làm sao nàng có thể yêu chủ nhân của ánh mắt đó?

Hơn hai năm qua, nàng đã luôn chú ý mọi tin tức về hắn, muốn hiểu hơn về hắn, nhưng sau đó nàng lại sợ, sợ bản thân không tự chủ được yêu hắn mất, sự mâu thuẫn này đã kéo dài suốt hai năm qua.

Càng tìm hiểu lại càng không thể hiểu được, càng đến gần lại càng cảm thấy xa cách. Giống như tên công tử quần áo lụa là chơi bời phóng đãng, lại giống như lãnh khách qua đường miệng ngậm cỏ, thỉnh thoảng lại làm chút sự việc kinh người, nhìn như thô lỗ cục mịch, nhưng lại có thể sáng tác nhạc, mở trà lâu, bên người nữ nhân rất nhiều nhưng lại toàn là xử nữ, rốt cuộc hắn là loại người gì?

Có lẽ không phải yêu.

Nhưng tại sao tim mình đập nhanh như vậy? Hai gò má dưới lớp khăn lụa đã ửng hồng.

Lý Cáp ngơ ngác nhìn vào ánh mắt kia, đúng rồi, là nàng! Chính là ánh mắt này, là Lưu Nguyệt Nhi của hai năm về trước!

Ánh mắt này có đủ loại xúc cảm, có kinh hỉ, có nghi hoặc, có sửng sốt, có u ám, có đau đớn, có bất đắc dĩ, có tuyệt vọng… khiến đầu Lý Cáp cũng hỗn loạn theo, cho đến khi Thiên Thiên kéo tay hắn nhỏ nhẹ gọi:

– Thiếu gia, đây là Lưu tiểu thư sao?

Thân hình Lý Cáp run nhẹ, thu ánh mắt lại không dám nhìn Lưu Nguyệt Nhi nữa, nói:

– Nàng… vì sao lại tới đây?

Lưu Nguyệt Nhi cúi đầu, giọng nói sâu kín vang lên:

– Ta… vì sao không thể tới?

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
Phần 105
Phần 106
Phần 107
Phần 108
Phần 109
Phần 110
Phần 111
Phần 112
Phần 113
Phần 114
Phần 115
Phần 116
Phần 117
Phần 118
Phần 119
Phần 120
Phần 121
Phần 122
Phần 123
Phần 124
Phần 125
Phần 126
Phần 127
Phần 128
Phần 129
Phần 130
Phần 131
Phần 132
Phần 133
Phần 134
Phần 135
Phần 136
Phần 137
Phần 138
Phần 139
Phần 140
Phần 141
Phần 142
Phần 143
Phần 144
Phần 145
Phần 146
Phần 147
Phần 148
Phần 149
Phần 150
Phần 151
Phần 152
Phần 153
Phần 154
Phần 155
Phần 156
Phần 157
Phần 158
Phần 159
Phần 160
Phần 161
Phần 162
Phần 163
Phần 164
Phần 165
Phần 166
Phần 167
Phần 168
Phần 169
Phần 170
Phần 171
Phần 172
Phần 173
Phần 174
Phần 175
Phần 176
Phần 177
Phần 178
Phần 179
Phần 180
Phần 181
Phần 182
Phần 183
Phần 184
Phần 185
Phần 186
Phần 187
Phần 188
Phần 189
Phần 190
Phần 191
Phần 192
Phần 193
Phần 194
Phần 195
Phần 196
Phần 197
Phần 198
Thông tin truyện
Tên truyện Hàn khố đệ tử
Tác giả Hắc Oa
Thể loại Truyện sex dài tập
Phân loại Truyện dâm hiệp
Ngày cập nhật 01/10/2021 03:33 (GMT+7)

Mục lục truyện của Tác giả Hắc Oa

Thể loại

Top 30 truyện sex hay nhất

Top 7: Phá trinh
Top 15: Vắng chồng
Top 18: Yến
Top 20: Cô hàng xóm
Truyện sex có thật Truyện sex loạn luân Truyện sex hiếp dâm Truyện sex vợ chồng Truyện sex ngoại tình Sói săn mồi