Từ ngày 10/05/2022 truyensex.tv đổi sang tên miền mới: TruyenHeo.net (các tên miền trước đây: truyensex.tv truyentv.net truyensac.net truyensex.top)
Truyện người lớn » Truyện sex dài tập » Cô giáo Hoan » Phần 10

Cô giáo Hoan

Phần 10

Cô lấy cớ không muốn nó xâm phạm vào chỗ riêng tư của cô là để nó đừng xồng xộc vô ra nơi ngủ nghỉ cách biệt. Cô muốn giữ ngay từ đầu, để nó luông tuồng e bất chợt có lần hối không kịp. Cô mường tượng hình như thằng bé tọc mạch dữ lắm, hồi nào cô vô tư mặc các loại áo lót lên người thẳng rẳng, thế mà dạo gần đây mỗi lần cô chọn lấy ra cái áo nịt cô đều phải cẩn thận đưa lên mũi ngửi xem có vương mùi khác lạ nào không.

Trí óc cô nghĩ thằng bé có khi tò mò hít ngửi lên áo nịt vú để rơi hơi hướm của nó lại, lỡ cô mặc vào sẽ ủ ấp thứ hơi ấy chờn vờn xoa lên đôi bầu vú cô. Điều này cô càng dè dặt hơn khi một bữa cô thấy lờ mờ trên cái lúp chiếc nịt ngực có dấu lem ướt nước. Cô nghĩ không ra sao mọi thứ cất trong ngăn mà lại có hiện tượng như vậy. Cô lờ mờ khi nghe lời kháo nhau bên ngoài : đàn ông nhiều khi túng bẳn quá, phải liếm hay mút lên áo nịt vú của vợ để đè cơn thèm xuống. Cô Hoan nghĩ hay là thằng bé làm vậy cũng nên, thế nhưng nào cô đã bắt được tận tay, day tận trán nó lẻn vào phòng cô đâu mà mắng nạt.

Thành ra cả hai cô cháu lúc nào cũng thủ thế giữ miếng nhau rát rạt. Cô làm ra vẻ lạnh nhạt, cháu làm ra vẻ ngây ngô, quần quần vờn nhau như hình với bóng. Giữa cô cháu thì cô Hoan xem ra yếu thế nhất. Tâm tính phụ nữ không cho phép cô nói xẵng lâu dài, cô có hùng hục mày tao cũng chỉ một lúc nào thôi, chừng thấy thằng bé phụng phịu xụ mặt là cô tiêu tan hết vẻ cứng rắn.

Cô nghĩ đến tình cảnh bồ côi bồ cút của nó mà tội nghiệp. Đến như cô có nơi nương tựa đàng hoàng, lớn lên ra đời phải tự cáng đáng lấy thân mà còn xấc bấc xang bang, huống chi đứa bé. Cô nghĩ nó kể cái cảnh bị đòn, bị đánh, bị hiếp đáp mà thấy không nỡ để nó phải thất vọng. Cho nên sự nhiêu khê tâm tính làm cho cô bắng nhắng làm sao.

Bây giờ cô nằm, thằng bé hỏi gằn, cô chẳng hiểu nó muốn trêu chọc cô hay tại thực tâm nó lo lắng cho cô. Bỗng dưng cô thấy điều cô gắt với nó là hết sức vô lý. Những lần rơi vào tuyệt vọng, cô hẳn đã chẳng từng mong được ai hỏi han đến để nguôi ngoai thì sao giờ nó hỏi đến cô lại vặc nó.

Cô trăn trở hoài với sự láp ráp trong đầu. Đêm tịch mịch càng làm cho cô vô cùng áy náy. Thằng bé có thể đang càu nhàu thầm bực bội cô. Nó phàn nàn cô hắt hủi nó, vô tâm trước sự ân cần của nó nữa. Cô muốn bật miệng hỏi nó mấy lần, mà lại chùng chình. Con người muốn nhận lỗi của mình mà sao khó khăn thế.

Cô nằm hết nhìn lên đình mùng lại xoay nghiêng xoay ngửa, mắt ráo hoảnh cay cay. Hai tay đặt trên bụng, hơi thở rộn ràng. Cô há miệng định kêu hỏi thằng bé, mắc chứng gì lại giữ tịt lại. Cô không nghe tiếng thở đều của thằng bé, cũng không thấy nó cục cựa ra sao, như vậy là thằng bé cũng khó ngủ như cô.

Liệu hai cô cháu thi nhau xem ai chiếm giải ngủ muộn nhất hay sao đây chứ. Rồi đầu óc càng lúc càng nặng, cơn mệt đậm lên dần, cô đành làm người thua cuộc trước. Cô lí nhí hỏi : cháu ngủ chưa. Cô khát quá, cháu lấy hộ cô cốc nước. Cô nghe tiếng thằng bé choàng dậy, hấp tấp như sợ cô thoái thác. Nó rào rào chạy đi rót nước, lập cập đem vào cho cô.

Cô Hoan cũng đã xốc ngồi lên, lẩm bẩm như muốn thanh minh với nó : đêm nay cô khó ngủ quá, chả hiểu có phải tại đến kỳ không. Rồi cô đưa tay nhận cốc nước của đứa nhỏ. Cô nói khi đón cái cốc : cô thành thực xin lỗi cháu. Cô uống nước ực ực, đặt cốc lên bàn rồi đưa tay ra gọi nó : lại đây với cô. Thằng bé mừng khấp khởi, tim đập thình thình vội xà ngay vào.

Cô giáo áp đầu nó nơi trước bụng, xoa tung mớ tóc của nó, thơm lên trốc đầu nó một cái, thật âu yếm rồi lên tiếng : thôi, được rồi, cô cám ơn, cháu yên chí về ngủ đi để cô cũng nhắm mắt một chút, khuya lắm rồi. Đừng hờn nữa, làm cô buồn lây không ngủ được.

Thằng bé hí hửng lấy chiếc cốc đêm đi cất và bỏ về chỗ nằm. Những bóng mát xoay xoay như những hình cầu vồng lấp lánh. Thằng bé vô cùng hả hê, lòng vui như Tết, chẳng mấy chốc lịm đi vào giấc ngủ. Miệng nó hé nở nụ cười, mơ đang cùng cô giáo đi ngoạn cảnh.

Mùa mưa xảy đến thật là tệ, chẳng ai đoán ra nổi. Đang khi không trời nắng hẳn hoi thì mưa rào rào đổ xuống, mưa ngon mưa lành, xối xả như suối rồi ngưng ngay, song quần áo thì ướt như chuột lột. Người có cụ bị hay không đều ướt nhoi hết, có khi lại mắc cở vì tự dưng mình bị xem là dị hơm.

Ai đời, mưa rào rào, lúng ta lúng túng lấy cái áo che ni lông ra chưa kịp xỏ được tay thì trời hửng lại, mà người thì ướt be ướt bét. Lại có khi trời cứ nắng chang chang mà mưa tới mưa tấp, mặc áo tơi cũng dở vì bị coi như khùng điên mà không mặc thì bày hàng ra ráo trọi, coi hổng được.

Cô giáo Hoan khốn khổ vì những ngày mưa thất thường giống bịnh hoạn của người gia như thế. Thành ra tiếng là có áo mà cứ bị ướt hoài. Thằng bé tình nguyện lo chuyện áo dù cho cô thì cô nạt ngang : cháu làm như cô con nít không bằng, chăm chăm chút chút y hệt lo con trẻ.

Đứa bé đâm cụt hứng. Nó biết cô giáo vẫn sợ, sợ miệng lưỡi thiên hạ, nên thực lòng mà chẳng biết làm sao. Bữa nào nghe cơn kéo tối sầm là nó lo ngóng ngóng coi liệu mưa có đổ xuống không và nhấp nhổm coi cô giáo về tới đâu có kịp chạy khỏi cơn mưa không nữa.

Quần áo cô giáo về mùa mưa thay nhiều, giặt phơi khô không kịp, tối tối phải úp cái cần xé đan thưa lên ông lò than để hong cho khô tiếp. Việc này cô giáo phải làm bên ngoài hành lang sợ than khí nhả ra có hại cho sức khỏe. Hong áo quần thì hong, chớ còn ba mớ đồ nịt lót thì cô để trong nhà, chớ hổng dám bày hong, vừa sợ mất, vừa sợ dị.

Thành ra không dưng phòng cô bày như hàng xén, chỗ nào cũng lù lù cái quần lót hay cái xú cheng. Thằng bé có dịp chiêm ngưỡng đã con mắt, lại nảy tinh nghịch nghĩ bậy bạ trong đầu mà hổng dám thốt ra. Mấy lần nó định giễu cô : chèn ơi, cửa hàng cô bán đủ thứ chuối chiên, bánh bò, bánh ú, bươm bướm, lá diều, nhưng sợ cô nổi sùng cú bể đầu hay giận đuổi đi.

Cho nên chỉ dám lỏn lẻn cười một mình. Vậy mà cô giáo cũng biết nen gặn hỏi nó : cháu cười gì mà cười hoài, hay là thấy cô hơ hỏng nên muốn ghẹo chọc cô. Thằng bé chối băng. Cũng bởi mưa hết ngày này qua ngày khác nên quần áo hụt hớt dần, cô giáo ở nhà đã phải dùng áo ngủ mặc tạm chờ đồ khô lại.

Nhờ đó mà thằng nhóc cũng được mãn nhãn theo. Thứ đồ ngủ thường được quàng
như áo khoác, xẻ dọc từ trên xuống dưới, cứ choàng vô người và cài dãy nút phía trước là xong. Cô giáo may để mặc mùa nào cũng được nên chọn loại nỉ dày, dễ thấm nước, để khi tắm xong mặc lau khô cũng được mà mặc ngủ cũng xong.

Hồi mới về, thằng bé có thấy cô mặc đôi lần, song bẵng đi cô xếp cất, có lẽ tại có sự hiện diện của nó là bong trai nên không tiện. Cô vẫn nói ướm là khi trước sống một thân một mình muốn làm sao cũng được, giờ phải ké né, mất tự nhiên. Cô nói là nói vậy chớ không hề than, nay bất đắc dĩ phải mặc cô đành chấp nhận.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Thông tin truyện
Tên truyện Cô giáo Hoan
Tác giả Chưa xác định
Thể loại Truyện sex dài tập
Phân loại Con gái nứng lồn thủ dâm, Đụ cô giáo
Ngày cập nhật 23/04/2017 13:08 (GMT+7)

Một số truyện liên quan

Mụ chủ nhà
Song liệu có là gan trời mới thoát, nên đành liều nhắm mắt mà bú cho xong. Tôi cạp cái vú vào kín miệng, lùa răng cắn lấy chỗ núm kéo giứt ra giứt vô như nhai sỏi. Tôi lại dùng tay kia mà vê chặt lấy đầu vú bên kia. Cứ vậy tôi cắn nhai một đầu và bóp một đầu, chẳng mấy chốc cả hai núm vụ mụ nổi sần nổi sùi như hai hòn dái ngựa. Mụ uốn a uốn éo, bắp vế mụ hầm hập tỏa nóng hấp hơi. Tôi đang giận và cáu nên cắn mạnh răng cho vú mụ đau, nhưng mụ lại xoa đầu khen mới chết: trong đám nhóc xem ra mày bú dzú má ngọt nhứt. Tôi càng sung càng cắn lôi đầu vú nhiều chừng nào thì mụ đang rên chừng đó. Mụ xạng mẹ nó giò hồi nào tôi hổng hay, giờ đầu tóc tôi đã lọt gọn vô chỗ lồn mụ. Quái lạ vậy tôi hổng ngửi thấy cái mùi quái đản như mọi hôm. Mu được tôi nằm ngửa bú lôi núm vú xuống và tay bóp lều phều thì mụ rúc rich kêu hoài...
Phân loại: Truyện sex dài tập Đụ tập thể Hiếp dâm tập thể Truyện hiếp dâm
Dặm đường - Tác giả Thoong
Việc tự cô lột quần hay bị anh đè cởi để dòm cho mãn nhãn chỗ kín của cô nào mới mẻ gì cho cam. Anh làm hà rầm, ển ển lại gần cô là anh hấp tấp giật khuy, trật xú, vò bóp hai vú rật rật. Bóp chán chê ê hề thì hun, liếm, bú, cắn và nhấp nhổm đã mò kéo quần với sịp cô ra. Vậy mà lần nào bị cởi tuốt luốt, cô vẫn thấy kỳ kỳ và nhột nhạt sao đó. Có lẽ tại ánh nhìn đắm đuối của anh làm cô run rẩy hết mình. Anh dòm, hít hà, tắc lưỡi nghe mà thảm. Cô phải bụm bụm tay che bớt, lúc thì anh nạt, lúc anh năn nỉ, cô thấy thương nên từ từ hé rút tay ra. Cô nằm ngửa nên hổng nhìn cái gì ra cái gì, nhưng qua giọng anh kể, cô nghĩ như đang đọc bài phóng sự trên báo, rành rẽ, chi tiết, đủ đầy. Anh khen hai mu dầy cui, lồ lộ như múi bưởi, múi sầu riêng, và cái lỗ tròn quay đỏ hỏn. Cô định cản anh đừng khai vanh vách ra...
Phân loại: Truyện sex dài tập Sex bú cặc Sex bú vú Truyện bóp vú Truyện ngoại tình Truyện sex bú lồn Truyện sex day lồn
Đụ chị Dung dâm đãng
Chị trả lời tỉnh queo: Thì bởi, tại ông chồng tui lùi xùi chơi hổng tới nơi nên tui mới để anh leo lên bụng. Chớ chả mà làm sướng như anh thì nói gì. Bỗng dưng tôi được khen bốc trời, nên phải tìm cách kềm chế bớt: Tui cũng hổng kém xấu xa như chị đâu. Nói nào ngay tại chị tướng coi mặn quá, hồi nào tới giờ tui đã ngắm mà hổng dám. Tôi tỉ tê vô chi tiết: Tui nghía cặp vú chị lâu rồi, nó lình phình như bánh trôi trong nồi, lắm khi muốn thò tay nhướn đại mà sợ chị cự. Còn bà cũng ác, con trai mới lớn như tui mà bà cứ lắc, cứ nhử, còn lâu lâu quẹt quẹt, tui thèm muốn chết. Chị nghĩ coi, đứa nào chẳng ham sờ vú, còn chị vô cũng khìa, ra cũng chạm, nhiều hồi tui muốn lăn đùng ra. Chị tạt vô: Tui thì vô tình mà cha thì cố ý. Anh đừng nghĩ tại chồng tui xà lơ mà tui ghiền được người khác nựng đâu nghe. Tui luôn coi anh như đứa em nên có phần tự...
Phân loại: Truyện sex dài tập Truyện ngoại tình

Thể loại

Top 30 truyện sex hay nhất

Top 7: Phá trinh
Top 15: Vắng chồng
Top 18: Yến
Top 20: Cô hàng xóm
Truyện sex có thật Truyện sex loạn luân Truyện sex hiếp dâm Truyện sex vợ chồng Truyện sex ngoại tình Sói săn mồi