Từ ngày 10/05/2022 truyensex.tv đổi sang tên miền mới: TruyenHeo.net (các tên miền trước đây: truyensex.tv truyentv.net truyensac.net truyensex.top)
Truyện người lớn » Truyện sex dài tập » Sông quê mùa nước lũ » Phần 39

Sông quê mùa nước lũ

Phần 39

Tôi đưa tay ra, bàn tay vô tình chạm vào tay chị, nãy giờ như bỗng ngập ngừng, nó chẳng giống cảm giác như có thằng Tân hồi nãy. Máu ở trong người như đang chuyển động, má tôi như nóng bừng bừng bàn tay nhè nhẹ vuốt lên cái cổ tay của chị, cất lên cái tiếng chị Ngân khò khè không rõ.

– Gì hả Tình?

Mỉm cười chị nhìn tôi e lệ, vòng hẳn tay ra cánh tay tôi choàng qua cổ chị.

– Chết… Tân nó nhìn thấy bây giờ.

– Nó hả, giờ có ngủ cả tiếng rồi.

Tôi dợm đứng lên.

– Để em len xem cái đã.

Bạn đang đọc truyện Sông quê mùa nước lũ tại nguồn: https://truyendam.org/song-que-mua-nuoc-lu/

Bước qua cửa bếp, vặn nhỏ cái đèn khép cửa tôi vòng trở lại, cái bếp tối mò, chỉ còn quầng sáng than hồng ánh lên khuôn mặt chị.

Sán lại tôi kéo chị đứng lên cả hai áp nhanh người lại, lùa nhanh bàn tay tôi ôm ngamg hông chị.

Tròn lẳn cứng, mềm, nóng ấm khuôn ngực như rực sáng lên, bùng bừng hơi thở bùng lên của chị khi mặt tôi day dụi lên khuôn ngực thật là ấm áp.

Ngả ngực ngưỡn ra chị đón nhận bàn tay tôi khám phá, cái mu nóng ấm nãy giờ ngồi gần bếp lửa rịn ra từng giọt nhòe nhoẹt xuống cả hai đùi.

Nhũn mềm như trái chuối trên cây chín rụng, ngả người chị như muốn ngửa hẳn ra nửa lưng đựa lên bao trấu nằm trên đám lá.

Cái quần chị từ từ tụt xuống, ánh lửa vô tình tí tách bùng lên soi rõ cái mu lồn cùng cái khe mũm mĩm đầy đặn như dĩa xôi gà.

Xì xoạp vang lên âm thanh là lạ cùng tiếng chị hít hà trong cổ họng, nhũn mềm, khát thèm chờ đợi.

Tôi tụt vội cái, quần con cu nóng ấm vươn lên, đẩy mạnh từng đợt nóng rẫy thân cu chạy trong lồn chị.

Chị ngửa hẳn đầu ra, lầt áo chị lên, tôi rên tôi xiết hai đùi ép xuống… “Hự… ư… ư” cái bao trấu bị đè bị xiết, chị rạng hẳn đùi ra, vòng tay ôm tôi thật chặt.

Đất trời như đang có bão gào lên tắt nghẹn, vô tình tiếng chị rú lên, tôi với bàn tay bịt nhanh miệng chị, dòng thác như con ngựa chạy lao nhanh vào tận mãi đáy sâu, nhắm mắt tôi buông hờ bàn tay xuống, vuốt ve chị bảo:

– Khiếp Tình ra nhiều thế.

Ướt át chị lật tôi ngồi dậy, mảnh trăng khuất chìm sau núi, cả tôi và chị lúi húi qua cầu. Chị mở nhẹ nhàng cánh cửa, tôi định quay lưng bỗng phía sau vai bàn tay chị nhẹ nhàng vịn lại, kéo nhẹ chị đẩy tôi từ phía sau lưng, tối mò cả hai lần tìm cái giường chờ đợi. Cái đêm bất tận kéo dài tới tận gần sáng hôm sau, lặng lẽ âm thầm tôi trở về buổi sáng bỏ giờ lên lên lớp, gần trưa thằng Tân chạy về lay gọi bảo lên ngay gặp ban giám hiệu. Cái giấy gọi về thời gian quá gấp, đạp xe gần bốn chục cây số ra cái thị trấn nhỏ bé chụp hình, buổi trưa sau tôi mang mấy tấm hình về để dán vào hồ sơ đem nộp.

Chiều xuống bình yên thong thả căn nhà bác Lý thật vắng lặng, tôi không lên lớp vì sắp đi xa rồi, men theo con đường vào thác bước chân lững thững đẩy đưa, bóng núi thật cao nắng rộn lên sau những ngày lạnh tiết trời xương muối.

Bên kia bờ suối khu đồi chè nhận khoán của tổ chị Cúc, chị Ngân hôm nay chỉ có bóng một người, chị Cúc trở về thăm mẹ ốm.

Tôi men theo bờ suối lội bước chân qua, nhìn khắp đồi chè khô khốc đang chuyển tiết xuân đợi cơn mưa phùn, tán chè đâm chồi nảy lộc, nhưng chị Ngân nãy giờ không thấy, chỉ thấy gió đưa bờ lau sạc xào trong gió vắng lặng đến nao lòng.

Bên kia bụi hoa Mua tím đang đung đưa trong gió, cánh hoa đơn côi như đang đợi chờ ai.

Tiến lại tôi ngắt bó hoa rừng cảm giác tâm hồn lay động, bâng khuâng nhớ tới ngày mới đặt chân đến nơi này với bao cảm xúc.

Ngó tìm dọc theo ven suối, khúc quẹo mở ra con suối thật sâu nước trong leo lẻo hiện lên một tòa thiên nhiên đang đứng, quay lưng tôi ngượng ngùng định bước.

Chị Ngân bỗng quay trở lại chụp vôi tay lên che bầu vú lại, chạy nhanh lên bụi lau rậm rạp ven bờ.

Lát sau bước ra chị bảo:

– Ngứa quá không chịu nổi!

Mải vơ cào đám cỏ tấp vào những luống chè vô tình chạm bầy kiến đỏ, đang bò ra báo hiệu trời mưa, ngứa qúa, đồi vắng chị thả mình cùng thiên nhiên hoang dại. Tôi bước lại gần ngồi xuống đám cỏ sát rìa con suối, run run báo tin mình sắp đi xa, trố mắt nhìn tôi lát sau chị Ngân cúi gằm đôi vai rung lên từng chặp. Tôi thật lúng túng chẳng biết làm gì, vòng tay qua vai chị lay lay thật nhẹ. Bàn tay lóng ngóng lục tìm rút vội cái khăn mùi xoa đưa chị, lẫn trong nếp gấp, cái bao đựng hình nho nhỏ rơi ra. Tấm hình còn lại không dán vào hồ sơ toôi bỏ trong túi áo, lát sau chị bảo:

– Người đi hình ở lại nơi này.

Tôi run run ghi vài dòng vào mặt sau tấm hình kỷ niệm. Để rồi hôm nay sau bao năm nó lại hiện ra bất ngờ trước mặt, tôi lóng ngóng đánh rơi, cúi xuống lượm lên.

– Sao… sao cô… cháu có tấm hình này vậy?

Cô giám đốc nhà nghỉ công đoàn mặt mày xây xẩm, chị Hằng vội đỡ ngang người, bước nhanh dìu vào cái ghế. Khóc không thành tiếng, lát sau cô bảo:

– Có phải chú là chủ bức thư này, có phải chú đang ở… từ suốt đêm qua lật đi lật lại cái hình chú trong cái paspo cháu đã rất mong trời mau sáng lại.

Tôi gật đầu xác nhận, cô vụt đứng lên choàng nhanh.

– Bố ơi mẹ Ngân mất rồi bố ạ!

Mùi nhang trầm bốc lên ngào ngạt trong nắng chiều chợt tắt, cả khu đồi vắng lặng mông lung, giữa sân trên cái bàn lớn mâm cúng gọi hồn khói hương nghi ngút.

Tôi cùng chồng cái Nga ngồi yên tĩnh lặng, phía trước chị Hằng với cái Nga xì sụp khấn vái theo tiếng thầy tụng.

Dáng cô đồng trong cái áo choàng đỏ vặn xoắn nửa thân, ngả nghiêng trên tay lập lòe ngọn nhang đang cháy, chẳng biết chị Hằng đã nói những gì chỉ thấy hình như chị dúi vào tay thầy cái bao thư thì phải.

Lát sau tiếng tụng của thầy như trầm bổng vang, như sợi dây kết nối lời người cõi âm và người đang trên trần thế.

Não nùng ai oán nhớ mong đợi chờ vỡ òa cảm xúc cho hôm nay gặp lại, tôi lặng lẽ bước vào nhà trong, trên cao ánh mắt chị Ngân nhìn tôi bình thản, chẳng biết tâm hồn chị đang nghĩ gì trước nén nhang, tôi run run cắm lên khói bay ngi ngút, trầm mặc bâng khuâng, đâu đây như vãn quẩn quanh bóng chị Ngân mỗi chiều mang vài cái bắp về cho tôi và thằng Tân bỏ vào nồi luộc.

Chén rượu chồng cái Nga hai tay đưa lên trịnh trọng, nó bảo:

– Từ hôm nay chắc mẹ của con đã thanh thản ở đưới xuối vàng, cha có biết không, chỉ khi sắp mất mẹ mới cho chúng con biết là vẫn còn có bố, vợ con đã bao lần trở về trước cổng, lặng lẽ hỏi thăm, lặng lẽ trở về với cái lắc đầu quyen thuộc, vì cha vẫn chẳng trở về.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Thông tin truyện
Tên truyện Sông quê mùa nước lũ
Tác giả Chưa xác định
Thể loại Truyện sex dài tập
Phân loại Địt nơi công cộng, Đụ chị dâu, Đụ máy bay, Đụ mẹ vợ, Đụ với hàng xóm, Truyện loạn luân, Truyện ngoại tình, Truyện phá trinh
Ngày cập nhật 11/12/2018 17:00 (GMT+7)

Một số truyện liên quan

Lạc Đạo thần giáo
Phần 21 Dái Hùng có bóp dử dội. Cặc chàng co giật liên hồi. Từng đợt, từng đợt tinh khí trào ra. Lồn sư cô củng co bóp mạnh mẻ. Một tia nước trắng trong phun mạnh. Tinh dịch hai người hòa lẩn vào nhau, ào ào chảy bệt ra ngoài. Trên bụng dưới của hai người, hai hình hoa sen đỏ lên, thắm rực. Cùng ngay lúc hai thân thể đang lênh đênh, sung sướng lềnh bềnh trong cỏi bồng lai, một nguồn chân khí vủ bảo như sóng thần, từ thân thể bên kia, ập vào nội phủ lục tạng của hai người. Lúc đó, sư cô hoảng hồn. Bà ta biết rằng mình đả lầm, nhưng đả quá trễ. Thân thể hai người chưa chuẩn bị đủ để tiếp thu nguồn chân khí Song Thể Hoán Vị này được. Biết rằng Thánh Lể Thiên Nhiệm Truyền Tông đả hoàn toàn thất bại, nếu cứ để hai nguồn khí lực tiếp tục hoán chuyển như thế nay cả hai người sẻ bị tử thương, sư cô lấy hết sức lực còn lại để đè nén nguồn lực của bà đang tràn vào nội phủ của Hùng. Tuy sư...
Phân loại: Truyện sex dài tập Sex bú cặc Sex bú vú Truyện bóp vú Truyện cổ trang Truyện liếm đít Truyện liếm lồn Truyện móc lồn Truyện rimjob
Hàn khố đệ tử - Tác giả Hắc Oa
Đi ra khỏi Bách Hoa Lâu, Lý Cáp nói với Ngưu Tam: ‘ Ngươi ở đây bảo vệ tốt cho Thượng Quan Thanh Thanh, ngoại trừ nàng tự nguyện tiếp, những người khác không cho phép được tiếp cận nàng. Không nên lộ mặt, cơm của ngươi ta sẽ cho người mang tới. Lên xe ngựa quay về vương phủ, Diễm Nhi cười nhẹ với Lý Cáp nói: ” Công tử, thì ra người sáng tác “Trường Thái Tức” và ” Hồng nhan bất lão” chủ yếu là nhằm vào cô nương ta? Người dạy Thiên Thiên hát hai ca khúc này, cốt là gây chú ý của ca tiên Thượng Quan Thanh Thanh...
Phân loại: Truyện sex dài tập Truyện dâm hiệp
Ma nữ đa tình - Tác giả Quỷ Môn Quan
Đêm... Bàn tay của dạ thần, đang từ từ phủ dần bức màn đêm bát ngát lên khắp cảnh vật tiêu sơ, đầy rừng hoang núi lạnh trên miền Xà Vương Quốc, tận phương Bắc của dãy Hy Mã Lạp Sơn trắng xóa, với quanh năm tuyết phủ chập chùng... Quả là một đêm tối đầy hãi hùng với gió bão thét gào, với mưa rơi sầm sập, với sấm sét ì ầm... Cùng những lằn chớp ngoằn ngoèo vạch dài giữa nền trời đen thẫm, nhào trộn vào nhau tạo thành một âm thanh, một điệp khúc khủng khiếp và loạn cuồng. Vũ trụ như chìm hẳn trong cơn trở mình giận dữ của gió mưa, của bão tố, kéo dài suốt cả một đêm ngày mà vẫn chưa dịu lắng phong ba. Bỗng, một làn chớp ngời lên ánh sáng, xé tan trong chốc lát bầu trời đang trĩu nặng cơn mưa, soi tỏ trên mặt hồ “Xà Yêu nữ”. Qua thời gian thoáng mắt của cơn chớp vừa lóe lên, vẫn kịp nhìn thấy trên mặt hồ năm thiếu nữ tuyệt sắc với năm màu áo đối chọi nhau: Trắng, lục, vàng, xanh, hồng, cùng với những...
Phân loại: Truyện sex dài tập Truyện ma

Thể loại

Top 30 truyện sex hay nhất

Top 7: Phá trinh
Top 15: Vắng chồng
Top 18: Yến
Top 20: Cô hàng xóm
Truyện sex có thật Truyện sex loạn luân Truyện sex hiếp dâm Truyện sex vợ chồng Truyện sex ngoại tình Sói săn mồi